Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/577 lượt.
i mắt anh, vuốt đôi mày kiếm đen rậm của anh, biết rõ anh đã mệt chết đi được, trong lòng tràn ngập yêu thương.
Gần đây JL cũng náo loạn không ổn định, có vài lĩnh vực đầu tư thiệt hại nghiêm trọng về tài chính, JL không thể không vung đao chém đứt một bộ phận. Vừa đúng bộ phận đó chính là tâm huyết lớn nhất của anh và Lý Tử Ngôn lập nên khi JL mới vừa được thành lập. Nói không đau lòng là gạt người, nhưng mà hoàn cảnh đã như vậy nếu không vứt bỏ thì sẽ ảnh hưởng đến nguồn tài chính của JL. Vài đại cổ đông đều nắm đầu lão Lý mà nói chuyện này, nhưng mà áp lực lớn nhất không phải là Lý Tử Ngôn mà là Vũ Chính đứng sau anh.
Anh nhẹ giọng dỗ dành cô: “Đi giúp anh ủ ấm chăn trước đi, chờ anh xử lý xong mọi việc sẽ vào với em, được không?” Giọng nói rất nhẹ nhưng một chút ý để người khác trả giá cũng không có.
Hinh Ý không muốn để cho anh phải hao tâm tốn sức lo lắng nên mỉm cười gật đầu, ôm cổ anh hôn lên trán anh nói: “Vậy anh phải nhanh lên một chút, bằng không đêm nay phạt anh ngủ ở thư phòng.”
Anh biết rõ cô sẽ không bỏ cuộc nên cười cười với cô. Đợi cô đi khuất sau cửa, sắc mặt anh đột nhiên tái nhợt, cơn đau đớn ẩn nhẫn nãy giờ trong nháy mắt tràn ngập trong đầu, làm cho thân thể anh cũng run lên. Một tay day đầu, tay còn lại kéo ngăn kéo ra, lấy ra một hộp thuốc, đổ vào tay một đống thuốc, trắng, vàng, viên con nhộng… nhét tất cả vào trong miệng.
Cơn đau đầu điên cuồng trôi qua, cả người anh không còn chút sức ngồi liệt trên ghế, nhìn vào ngọn đèn bàn chướng mắt, dường như đang ngây người, thế cho nên điện thoại vang lên một lúc lâu mới biết.
“Lão Lý”
“…”
“Sức khỏe của mình tôi tự biết mà.” Anh không kiên nhẫn trả lời.
“…”
“Tôi sẽ rút ngắn thời gian trở về.”
“…”
“Không phải bác sĩ đã nói không cần lo sao.”
“…”
“Được rồi, cứ vậy đi.”
Tay của anh lơ đãng đụng phải con chuột, trên màn hình xuất hiện email mới của hôm nay. Vô số những bức email, Mĩ, Pháp, Nga, còn có cả Giang Lâm… ánh mắt của anh dừng lên trên bức email cuối cùng, là bác sĩ điều trị của anh ở Mĩ gửi tới.
Anh ngay cả nhìn cũng không thèm mà nhẹ nhàng di chuyển chuột vào phím “delete”, nhẹ nhàng nhấn một cái, sau đó thoát ra, sau đó lại tắt máy, giống như không hề có việc gì mà rời khỏi đó.
Văn phòng tổng tài Giang Lâm lầu 75, Vũ Chính vừa được Kelvin đẩy vào không thèm liếc nhìn Lâm Đạt Quảng đã ngồi ở đây. Sau khi bảo Kelvin ra ngoài, giọng nói lười nhác mới vang lên: “Để chú ở đây chờ lâu như vậy thật ngại quá.” Chân mày khẽ nhướng lên, cầm văn kiện trước mặt đưa đến trước mặt anh.
“Giang Vũ Chính, rốt cuộc cậu muốn thế nào?” Lâm Đạt Quảng cắn răng nói. Nói là có việc muốn thảo luận với ông ta trước cuộc họp ban giám đốc lại để cho ông ta chờ ở đây gần hai tiếng. Cho dù là mùa đông nhưng mồ hôi cũng đã ướt đẫm áo sơ mi, ông ta nắm chặt nắm tay nhìn Vũ Chính ngồi đối diện.
“Người thông minh không cần nói nhảm. Trên văn kiện đã ghi rất rõ ràng, chỉ cần chú đồng ý nhượng lại cổ phần trong Giang Lâm, tự động rút khỏi ban giám đốc thì chuyện này cháu sẽ giúp chú che giấu.” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng không mang theo một chút vướng bận nào của Vũ Chính vang lên, trực tiếp đánh trúng chỗ yếu nhất của ông ta.
Lâm Đạt Quảng trừng mắt nhìn anh, đây không phải là đang ăn xe của ông ta sao? Từ trong cổ họng hừ một tiếng, “Không thể nào.” Ông ta đã trụ trong Lâm thị nhiều năm như vậy, cứ chắp tay nhường lại như thế, ông ta làm không được.
“Đương nhiên, chú cũng vẫn có thể giữ chức vụ hiện tại trong Giang Lâm.” Vũ Chính nhìn thật sâu vào ông ta, khóe miệng khẽ nhếch lên, “Yên tâm, nể mặt Hinh Ý, cháu sẽ không đuổi cùng giết tận.” Giọng nói không có chút tình cảm nhẹ nhàng vang lên.
“Mày… năm đó hại chết anh cả còn chưa đủ sao? Giờ từng bước một muốn nuốt cả Giang Lâm…” Lâm Đạt Quảng chỉ vào Vũ Chính, ngón tay run rẩy, ánh mắt dữ tợn lạ thường.
Vũ Chính nghe thấy những lời này của ông ta thì ánh mắt sắc bén đảo qua ông ta, làm cho ông ta tự nhiên rùng mình một cái, “Đến tột cùng là ai hại chết ba chứ?”
Giọng điệu rất nhẹ nhưng lại làm cho lòng bàn tay Lâm Đạt Quảng không ngừng đổ mồ hôi, nếu Giang Vũ Chính có chứng cứ chứng minh mình trong sạch thì giờ phút này Hinh Ý cũng không phải khó xử vì bị kẹp giữa anh và nhà họ Lâm. Ông ta không ngừng trấn an trái tim đang đập loạn xạ của mình nhưng lại không dám nhìn thẳng vào mắt Vũ Chính.
Đôi