XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/576 lượt.

mới có thể đứng thẳng như vậy nhưng trong lòng vẫn điên cuồng lừa gạt mình rằng anh vẫn luôn đứng như vậy.
Vũ Chính nhìn về phía bậc thang cao nhất, có chút áy náy nói: “Tha thứ cho anh không thể nắm tay em lên đó.” Thật xin lỗi, chỉ có thể dùng cách này để đi lên, nhưng anh vẫn không thể nào quên lời cô nói khi chôn cất Lâm ba, giọng nói của cô châm chọc mỉa mai anh tàn phế. Loại đau đớn khắc cốt ghi tâm kia làm cho anh trong từng đêm cô đơn lẳng lặng vuốt ve đôi chân tàn phế của mình mà không có cách nào ngủ say.
Từ lúc đó trở đi, trong lòng anh đã có tâm ma. Anh tự nói với mình cuối củng sẽ có một ngày anh sẽ đứng trước mặt cô mà “đi” lên, dù cho chỉ có thể dùng phương pháp như vậy. Ngón tay anh nắm chặt đôi nạng, lại tỏ vẻ thoải mái nói với cô: “Đi thôi.”
Nhưng khi Hinh Ý chứng kiến dáng vẻ gian nan bước lên từng bậc cầu thang của anh, cô tình nguyện để anh không phải mang theo cái thứ quỷ quái đó. Anh phải dùng hết lực hai cánh tay, nghiêng người về phía trước để nửa người dưới có thể “bước đi”, giá đỡ có thể có tác dụng cố định nhưng không có cách nào làm cho phần eo của anh di chuyển một chút. Chỉ đi không đến một phần mười con đường thì cô đã nhìn thấy các cơ bắp của anh căng ra, trên trán đẫm mồ hôi, tay đau khổ chèo chống đôi nạng đang run rẩy, lòng của cô cũng theo đó mà run lên.
Cô không dám nói anh hãy nghỉ ngơi một chút, Giang Vũ Chính là một người kiêu ngạo thế nào chứ? Cô càng không dám tỏ ra khẩn trương trước mặt anh, anh không muốn để cô thấy vẻ bất lực của mình, lại càng không muốn cô nhìn anh bằng đôi mắt đáng thương, mặc dù có là đau lòng mà không phải là đồng tình.
Mỗi bước đi anh đều bước rất chậm, cô chỉ có thể cố gắng phối hợp với bước chân của anh, cũng không dám vươn tay ra dìu anh, mỗi khi anh dùng sức lực toàn thân mà nâng cơ thể lên từng bậc thang, mỗi một bước cô đều cảm giác như ai đó đạp mạnh vào lòng mình. Rốt cuộc ở đây có bao nhiêu bậc thang vậy? Sao đi cả một thế kỉ mà vẫn chưa hết chứ?
Bình thường chỉ cần hơn 10 phút đã lên đến, nhưng bọn họ phải đi hơn hai tiếng mới chinh phục được những bậc thang kia, Hinh Ý nhìn lại đồng hồ thì cảm thấy kinh hãi, cao như vậy, uốn khúc như vậy, dài như vậy, nhưng anh vẫn cắn răng đi từng bước một lên đây.
Nhìn đôi tay càng lúc càng run rẩy của anh, cùng với cả thân thể đều có chút run rẩy, cô đau lòng lấy khăn lau mồ hôi trên trán cho anh, nhẹ nhàng nói: “Em gọi Kelvin mang xe lăn lên đây được không?” Đi hết những bậc đá còn có một con đường mòn đến khu mộ, cả nghĩa trang đều xây dựng trên sườn núi, càng lên cao càng thanh tĩnh, càng có khí thế. Mà ngôi mộ của Lâm ba cũng nằm trên đỉnh núi, cho nên lên đến nơi rất mất công sức.
Vũ Chính cũng không liếc nhìn cô lấy một cái, tiếp tục đi thẳng về phía trước, đi thật chậm, lại như vô cùng quen thuộc đường đi, cô cũng vô cùng nghi hoặc, lần đầu tiên anh lên đây sao có thể quen thuộc vị trí như vậy?
Mộ của Lâm ba nằm trên nơi cao nhất của nghĩa trang, dựa lưng vào long cốt (xương rồng) của núi, trước mặt là biển rộng mênh mông, năm đó đã mời thầy phong thủy giỏi nhất xem vị trí, nói tổ tiên chôn cất trong này, ở dưới mặt đất không ngừng được bình an, sớm được siêu sinh, còn có thể có ích cho con cháu đời sau.
Chính Hinh Ý cũng không quá tin tưởng như vậy nhưng Lâm mẹ lại kiên quyết chọn chỗ này, bà một mực tin vào Phật, tin tưởng có luân hồi, tin tưởng nhất định có thể lại được làm vợ chồng với ba. Cho nên sau này mẹ đều ăn chay niệm Phật, thành kính như vậy.
Hinh Ý đặt bó hoa trước mộ ba, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Ba ba, con và Vũ Chính đến thăm ba đây.”
Vũ Chính chỉ yên lặng đứng đó, sóng vai bên cạnh Hinh Ý, cũng nói: “Ba ba” Trong lòng có trăm ngàn cảm xúc ngổn ngang, rồi cái gì cũng không thể nói thành lời.
Hinh Ý đứng trước mộ phần của ba mà nhớ đến những lời dạy bảo của ba khi còn sống, từng ly từng tí dạy bảo cô khi còn bé, không khỏi cảm thấy đau buồn, hốc mắt hồng hồng nhưng nước mắt lại không rơi xuống.
Mà giọng nói nhẹ nhàng của Vũ Chính lại vang lên, “Chuyện trước kia anh không có cách nào nói rõ được, nhưng mà anh hy vọng em có thể tin tưởng anh, hiện tại, sau này, đều đứng bên cạnh anh như vậy, được không?”
Giọng nói phảng phất như được tuyền đến từ xa xăm, cô sửng sốt một hồi lâu mới biết anh đang nói với mình, giọng nói này sao mà kiên định, ở trước mộ ba ba muốn cô tin tưởng vào anh.
Cô xoay người lại ô