Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/566 lượt.
m lấy anh, tay chạm vào giá đỡ lạnh băng cứng ngắc ngang hông anh, đầu áp sát vào lồng ngực của anh, nghe tiếng tim đập của anh. Đúng vậy, chuyện trước kia không có cách nào để nói rõ ràng, nhưng bọn họ còn có tương lai, còn có đoạn đường rất xa, vì sao lại phải luôn vướng bận quá khứ?
Cô cười cười, giúp anh chỉnh lại cổ áo, nhìn vào đôi mắt dịu dàng của anh, nhẹ nói: “Đi.”
Anh cũng cười cười, trả lời rõ ràng, “Ừ”
Hai người, bóng lưng trải trên con đường mòn vô tận. Dù cho bước chân của anh có tập tễnh cỡ nào, chỉ cần bên cạnh có cô là đủ rồi.
Hinh Ý nhìn những bậc thang dài vô tận trước mặt, trong lòng còn chưa kịp lo lắng thì đã bị người trước mặt làm cho hoảng sợ.
Lâm mẹ được thím dìu lên, trong tay ôm loại hoa Lâm ba thích nhất khi còn sống, khuôn mặt có chút tiều tụy, ánh mắt vốn thất thần lại đang nhìn Vũ Chính tràn đầy phận hận, sắc bén trừng mắt với anh.
Hinh Ý cười cười nói với Lâm mẹ: “Mẹ, hôm nay mẹ cũng tới thăm ba sao?” Giọng nói cố gắng trấn an cảm xúc của Lâm mẹ.
Vũ Chính cũng không kiêu ngạo không xua nịnh gọi một tiếng “Mẹ”, giọng nói tuy không lớn nhưng lại vô cùng lo lắng.
Lâm mẹ tay cầm chặt bó hoa, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Vũ Chính như muốn xé rách anh ra, một cánh tay vươn ra chỉ vào anh, run giọng nói: “Mày có tư cách gì mà đến đây thăm Đạt Bình?” Từng câu từng chữ như đều cắn răng rít ra từ trong cổ họng, giọng nói ngoan độc mà tuyệt vọng. Chồng của bà chính là do người này hại chết, nó làm sao có tư cách đến đây thăm anh ấy?
Hinh Ý sợ mẹ không khống chế được có hại cho sức khỏe nên vội vàng chạy đến bên bà, vừa nói: “Mẹ đừng tức giận mà…” vừa dùng ánh mắt ý bảo thím giúp mình từng bước kéo gần khoảng cách giữa mẹ và Vũ Chính.
Mà lúc này Vũ Chính lại lạnh giọng hỏi, “Sao con lại không có tư cách chứ? Con chỉ đến thăm ba vợ con thôi.”
Lâm mẹ nghe thấy hai từ ba vợ thì thở hổn hển hỏi ngược lại, “Trên thế giới này có đứa con rể bày mưu giết chết ba vợ của mình để cướp sản nghiệp của ông ấy sao? Giang Vũ Chính? Một đứa súc sinh như mày không có tư cách làm con rể nhà họ Lâm.”
Hinh Ý thấy mẹ đang tức giận vô cùng thì đau lòng nhưng lại không thể làm gì, mà Vũ Chính gần đây sức kìm chế rất tốt lại như đang bị ma nhập mà giằng co với Lâm mẹ, “Bày mưu cướp sản nghiệp nhà ông ấy?” Anh cười lạnh một tiếng, “Sản nghiệp nhà ông ấy con không để vào mắt.”
Mà Hinh Ý thấy dáng vẻ đau lòng của mẹ thì trừng mắt hét lớn với Vũ Chính, “Anh câm miệng cho tôi.” Cô không kìm nén được nữa, dù cho sau khi lời nói ra khỏi miệng sẽ là đau lòng không thôi.
Vũ Chính cũng trừng mắt Hinh Ý, loại ánh mắt này, giống như là muốn xuyên thấu qua cô, yên lặng nhìn cô, khóe miệng lại đột nhiên nhẹ nhếch lên, tự giễu, ánh mắt phẫn nộ trong nháy mắt chuyển thành thê lương châm chọc. Siết chặt đôi nạng, không phải cô đã lựa chọn đứng về phía nhà họ Lâm rồi sao? Anh vẫn không thể là người quan trọng nhất. Dù cho làm tất cả vì cô, trong mắt cô anh cũng không đáng gì.
Hinh Ý bất chấp ánh mắt đau xót của anh, giờ phút này quan trọng nhất là ngăn hai người kia lại, cùng thím dùng sức kéo mẹ đi về phía con đường mòn.
Vũ Chính cắn răng, hàm dưới căng ra, lại nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng nói, “Giang Vũ Chính, mày còn dám đến đây thăm anh cả sao?”
Lâm Đạt Quảng bước nhanh về phía Vũ Chính, nắm chặt lấy cổ áo anh, ánh mắt dữ tợn cắn răng nói: “Mày là tên hung thủ giết người, mày còn dám đến đây.” Lão ta dùng lực rất lớn, dường như muốn nhấc cả người Vũ Chính lên.
Trong ánh mắt Vũ Chính hiện lên một cảm xúc không rõ ràng, chầm chậm tiến gần tới, nhẹ giọng nói: “Thật ra thì hung thủ là ông.” Giọng điệu khẳng định như vậy, không có chút nghi ngờ gì.
Lâm Đạt Quảng run rẩy, ánh mắt tràn đầy sợ hãi, rồi lại đột nhiên cảm thấy anh không có bất kì chứng cứ gì, càng thêm hung ác nói: “Mày còn ở đây mà chống chế? Nếu năm đó mày không…”
Vũ Chính chỉ cúi đầu nhẹ nhàng rót vào tai ông ta vài câu, sắc mặt Lâm Đạt Quảng đột nhiên trở nên khẩn trương, sợ hãi, phẫn nộ, còn có sát ý điên cuồng. Không có khả năng, không thể nào, Giang Vũ Chính làm sao biết được những chuyện kia…
Lão ta dùng lực đẩy Vũ Chính một cái, hoàn toàn không ngờ tới bọn họ đang đứng rất gần những bậc thang. Bị người khác dùng sức đẩy ra nên Vũ Chính không có cách nào cân bằng thân thể mình, cả người đã ngược về phía những bậc thang đá phía sau, ma