Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên
Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/545 lượt.
đều có lúc như vậy, nửa đêm tỉnh lại chỉ có một mình một bóng, một mình mến trải mùi vị cô độc, nghĩ đến người đang ở xa ngàn dặm kia, lặng lẽ rơi nước mắt.
“Anh phải vào họp…” rồi thẳng thừng cúp điện thoại, cô nghe thấy âm thanh “đô đô…” bất tận trong điện thoại, cả đêm không chợp mắt.
Cuối tuần lái xe về nhà họ Lâm, thật ra cô cũng không phải đặc biệt mong nhớ mà trở về, nơi ấy từng làm cô đau lòng nhất, cho dù là hiện tại cũng là nguồn gốc của tất cả mâu thuẫn, cô cố gắng trốn tránh, chỉ hy vọng nếu có thể lẩn tránh thật xa, tất cả miệng vết thương đều sẽ lành lại, cẩn cẩn thận thận như thế nhưng vẫn chạm vào làm vết thương đau đớn, vạch ra xem lại, thì ra vết thương đã sớm thối rữa.
Cô từng bước một đi về thư phòng của ba ba, ngay cả hô hấp cũng phải đèn nén, từng cảnh từng cảnh của ba năm trước đây hiện lên trước mắt, làm cho tất cả nỗi hận cùng đau đớn nơi đáy lòng cô quay cuồng, ăn mòn từng tấc da thịt của cô, máu thịt mơ hồ đau đớn.
Tay cứng ngắc mở cửa thư phòng ra, quạnh quẽ mà tịch liêu, mỗi một góc đều giống như trước, ngay cả chiếc bàn đều sạch sẽ không một hạt bụi, nhưng mà ba ba thì đã mất, người ba hiểu rõ cô nhất đã vĩnh viễn không trở về.
Ngòn tay của cô mơn trớn lên từng vật dụng năm đó ba ba đã dùng, lòng dâng lên nỗi bi thương.
Bên cạnh giá sách đặt từng chiếc bình hoa đời Thanh, ba ba nói ông đã mua nó lúc gây dựng nên công ty thành công, luôn được ông đặt trên bàn làm việc bên cạnh quyển tranh chữ. Chữ viết của ông rất đẹp, vẽ tranh cũng rất đẹp, người trên thương trường mỗi lần nhắc tới ba đều nói ông không giống với người làm ăn, ngược lại nho nhã giống như một ẩn sĩ. (học sĩ ở ẩn)
Cô nhớ rõ lúc còn bé khi thay răng, chị Hàng và bảo mẫu đều giấu kẹo đi không cho cô tìm thấy, mỗi lần cô vụng trộm giấu kẹo đều bị bọn họ tìm được, không thể làm được gì nhưng cuối cùng lại tìm được nơi cất giấu tốt nhất cho nên mấy bình hoa này chính là báu vật của cô. Bởi vì những thứ trong thư phòng của ba không ai dám động tới, cho dù là mẹ cũng phải hỏi ý ông trước mới được vào, nhưng duy chỉ có cô mới có thể làm bậy.
Có một lần cô lén đi vào lại bị ba bắt gặp, ông cũng không mắng cô mà chỉ ôm lấy cô nói bây giờ không được động vào chỗ đó, đợi đến khi con thay răng xong thì trong đó sẽ tràn đầy kẹo. Cô nửa tin nửa ngờ hỏi: “Thật sao?”, “Ba ba có bao giờ gạt con chưa?” Cuối cùng cô cười với ba, lộ ra mấy cái răng lẻ loi.
Về sau mỗi lần ba ba đi công tác ở nơi khác mang quà về cho cô thì đều bỏ vào bình hoa này để cô tự mình đến lấy. Đến nay cô vẫn còn nhớ rõ mỗi lần đến lấy quà từ trong bình hoa ra đều vui sướng mong chờ.
Cô nhẹ nhàng đút tay vào bình hoa, dù cho biết rõ trong đó không còn quà ba ba tặng cho mình nhưng vẫn nhịn không được đút tay vào.
Tay lục lọi bên trong, trống trơn, lại đột nhiên bắt được một thứ thô sáp, trong lòng nghi hoặc, bên trong có thứ gì vậy? Cẩn thận rút tay ra, trong tay chính là một cây bút ghi âm, kiểu dáng cũ kĩ, hẳn là sản phẩm của vài năm trước.
Ngón tay nhẹ nhàng nhấn nút khởi động nhưng lại không có tín hiệu gì, ngoài cửa truyền đến tiếng gọi của người giúp việc, “Hoàng tiên sinh đang đợi dưới lầu.”
Cô tiện tay bỏ bút ghi âm vào túi xách, ra khỏi thư phòng.
Nhìn trời đã sắp tối, Hinh Ý thở dài, cả một buổi chiều hôm nay dường như đã lãng phí vì vị Hoàng tiên sinh kia, nói tất cả chỉ làm vỡ một bình hoa nát hơn nữa cũng không cố ý, ông ta còn dứt khoát phải mời một bữa cơm tạ tội, xin lỗi cô xong lại kéo đến chuyện công việc, nói công ty của bọn họ ít nhiều cũng có quan hệ làm ăn với Giang Lâm, từ nay về sau liên lạc nhiều hơn…
Lúc lên xe quyết định về thăm mẹ một chuyến, dù sao cũng đã lâu không về nhà, tuy mẹ đối với việc cô trở về bên cạnh Vũ Chính chỉ tếc rèn sắt không thành thép mà thở dài nhưng mẹ vẫn là mẹ, làm sao bỏ được?
Lúc đi vào hoa viên, xa xa nhìn thấy chú ngồi hút thuộc một mình bên cạnh bể bơi, thím đứng bên cạnh lão ấy vẫn đang lải nhải, cô cũng mặc kệ, từ sau lần Vũ Chính bị ngã xuống bậc thang, cô đã ngửa bài với chú mình, hơn nữa gần đây lão ta chị chèn ép trong Giang Lâm, cô và lão ta càng không thể nói chuyện.
“…”
“Một người tàn phế như nó thì có thể điều tra ra cái gì chứ? Năm đó tất cả chứng cứ rõ ràng đã bị chúng ta hủy hết rồi mà.” Lâm Đạt Quảng hung hăng hút một ngụm thuốc.
“Nhưng mà… ngày đó trong nghĩa tran