Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/543 lượt.
g, ông lại kích động như vậy, nó có thể đã biết nhận điều gì không?”
“Ngày nó tôi bị nó hãm hại, chiêu khổ nhục kế này của nó thật là ác, vả lại, nếu nó có chứng cứ thì thiếu chút nữa phải dùng đến tính mạng của mình để Hinh Ý đề phòng tôi hay sao?
“…”
“Còn nữa, ông đã từng gặp lại người hầu trước kia của nhà họ Lâm chưa?”
“Tôi làm sao có thể gặp được cô ta nữa, lúc ấy sợ đến mất hết hồn vía nên cho một khoản tiền rồi đuổi cô ta đi rồi.”
Lâm Đạt Quảng thấy Hinh Ý đi vào thì lập tức câm mồm, chỉ hung hăng nhìn cô chằm chằm, mà thím lại nhìn xuống đất, ánh mắt né tránh Hinh Ý.
Căn bản Hinh Ý không nghe rõ cuộc đối thoại của bọn họ, chỉ đến gần nhẹ nhàng nói một câu: “Gần đây chú thật rảnh rỗi nhỉ, có phải không? Còn có thời gian nói chuyện yêu đương với thím lúc mặt trời lặn.” Giọng nói lộ ra vẻ đùa cợt.
Mẹ đối với cô không nóng không lạnh, rõ ràng không giống với phản ứng của bà, cô cũng không biết có thật là mẹ sẽ buông tha cho oán hận trong lòng mình dễ dàng vậy không? Cho nên cũng chỉ dặn dò chị Hàng giúp cô chăm sóc cho mẹ rồi rời đi.
***
"Có thể là do bị ẩm ướt hoặc là có nguyên nhân khác, bút ghi âm hẳn là đã không còn dùng được, nhưng mà tư liệu trong đó có thể phục hồi được, cài vào máy vi tính là có thể nghe được.” Dư Chân ngồi trước mặt Hinh Ý đang không yên lòng nói.
Hinh Ý nhẹ nhàng mà lên tiếng nói lời cám ơn. Vừa rồi cô cầm bút ghi âm đang định đến bộ phận kĩ thuật nhờ người sửa lại thì gặp Dư Chân ở cửa thang máy. Thật là không ngờ anh ta lại siêu cấp yêu thích nhãn hiệu bút ghi âm này, hơn nữa đây là bản số lượng có hạn của mấy năm trước, anh ta vừa vặn cũng không thể mua được một cái, cho nên tự nhận còn chuyện nghiệp hơn cả nhân viên kĩ thuật mà cướp về nghiên cứu.
Anh nhìn Hinh Ý như người mất hồn sau khi Giang Vũ Chính đi, thật lâu sau mới nói một câu: “Cái này không phải năm đó ghi âm lại cho bạn trai nghe chứ?”
Hinh Ý ngẩng đầu nhìn nhìn anh ta, cười khẽ nỉ non nói một câu, "Cho tới bây giờ cũng chỉ có anh ấy, ở đâu ra những người khác."
Anh ta sững sờ rồi cười cười đi ra.
Chính anh cũng không ngờ bút ghi âm này sẽ có nội dung như vậy, sau khi anh nhập tư liệu vào máy tính thì gửi đến hộp thư của cô, ngay cả tay cũng run lên, lại có một bí mật như vậy sao?
Hinh Ý chỉ cảm thấy tất cả mọi thứ trước mặt đều đang xoay tròn, mơ hồ không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì. Trong đầu chỉ không ngừng hiện lên tiếng nói trong bút ghi âm vừa rồi, như là đang nằm mơ, xa xôi, không chân thực.
“Anh cả, anh điên rồi có phải không, làm sao anh có thể đem tất cả quyền cổ phần của Lâm thị giao cho Giang Vũ Chính, đó là giang sơn mà bao nhiêu năm qua anh em chúng ta đã mất không ít mồ hôi và máu gây dựng nên mà?” Giọng nói tràn đầy khó tin cùng phẫn nộ của Lâm Đạt Quảng vang lên.
“Nếu đặt vào tay chú thì cũng sẽ dần dần lụi bại thôi… vả lại Vũ Chính cũng là con rể tôi, Hinh Ý…”
Lâm Đạt Quảng ngắt lời Lâm Đạt Bình, “Anh luôn nhắc đến Hinh Ý, Hinh Ý… tôi cũng là em ruột của anh mà anh không nhớ tới sao? Anh lại có thể đi tin tưởng tên tàn phế kia?” Tiếng vỡ của thủy tinh cùng bình sứ không ngừng vang lên.
“Chú nghĩ rằng tôi không biết chú đã làm những gì trong Lâm thị hay sao? Lâm thị mà giao vào tay chú thì sớm muộn gì cũng sụp đổ mất thôi.” Giọng nói của Lâm ba có chút run rẩy, hơn nữa hơi thở ngày càng nặng nề.
“Tôi làm cái gì? Những việc tôi làm cũng là vì muốn tốt cho Lâm thị thôi, cũng là vì…” Âm thanh của một cái tát vang lên rõ ràng lạ thường. Sau đó là tiếng tập văn kiện ném trên bàn.
“Chú muốn nhìn những thứ chú đã làm không? Chú… chú…” Sau đó là tiếng vật nặng ngã trên mặt đất.
Về sau còn có một đoạn đối thoại rất dài nhưng cô đều không nghe thấy, làm sao có thể chứ? Tại sao lại có thể là chú? Cả người cô đều ngơ ngẩn như vậy, như là bị người khác từng chút một lăng trì.
Đó là đứa em mà ba ba thương nhất, cô còn nhớ rõ ba đã nhiều lần dạy bảo cô ở trong công ty phải quan tâm đến chú, mặc dù ông ấy có chút lỗ mãng nhưng mà trong lòng vẫn luôn muốn tốt cho nhà họ Lâm.
Cô lảo đảo đi tới bãi đỗ xe, Dư Chân nhìn thấy cô thì đã biết cô không ổn, vẫn luôn đi theo cô. Cô cầm chìa khóa xe nhưng có thế nào cũng không thể cắm vào ổ khóa, tay vẫn run rẩy, toàn thân cũng run rẩy. Tay không thể bắt lại chuỗi chìa khóa nhỏ kia, âm thanh chìa khóa rơi trên mặt đất giòn tan, vọng lại trong bãi đỗ xe vắng vẻ.