XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134537

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/537 lượt.

anh ta chân nhũn ra quỳ trên mặt đất, “Trước kia tôi không hiểu, nhưng mà bây giờ thật sự… đã hiểu… van xin anh… nói cho tôi biết…” Giọng nói khàn khàn vỡ òa ra. Cô không có cách nào, cô biết rõ nhất định Lý Tử Ngôn biết anh đang ở đâu, cho dù phải vứt bỏ tự tôn, cô cũng không thể không có anh.
Anh không đành lòng nhìn bộ dạng của cô như vậy, nhắm hai mắt lại, chậm rãi nói: “Không biết đại hội cổ đông lầu 62 đã xong chưa…” Anh không còn cách nào nhìn hai người kia tra tấn nhau nữa, càng không có cách nào nhìn Vũ Chính đi về phía vực sâu không đáy.
Hiện tại có lẽ chỉ có cô ấy mới có thể thuyết phục cậu ta, dù cho chỉ có cơ hội xa vời như vậy, nhưng mà không bỏ cuộc sẽ tốt hơn.






Khúc hát bi thương
Hinh Ý ngẩng đầu lên nhìn Lý Tử Ngôn, một lúc lâu sau mới hoàng hồn lại, anh vẫn còn ở đây, cô biết chắc chắn anh sẽ không bỏ cô lại một mình.
“Cô đi rửa mặt trước đi, trang điểm lại nữa. Cái khuôn mặt kia…” Lý Tử Ngôn nhìn khuôn mặt ngập nước mắt tiều tụy của cô, người khác nhìn thấy thì không sao cả nhưng nếu để cho Giang Vũ Chính nhìn thấy thì không nhai xương anh mới là lạ. Nhưng lời còn chưa dứt thì Lâm Hinh Ý đã lao ra khỏi văn phòng, chỉ để lại lão Lý nhìn theo bóng lưng cô, ngẩn người. Thật ra thì cô cũng rất quan tâm, chỉ mong tất cả còn kịp.
Văn phòng trong tòa nhà lát đá cẩm thạch đen vừa nghiêm túc lại trang nhã, bức tường hành lang bằng thủy tinh chiếu rọi hình ảnh rối ren chạy đi của Hinh Ý. Tiếng va chạm của giày ca gót và gạch tạo nên một âm thanh thanh thúy. Lầu 62 của JL rất lớn, có vô số gian phòng, năm trước lúc đến JL dự họp cô đã đến đây một lần, cho nên cách bài bố cũng chưa quen thuộc. Chỉ có thể tìm từng gian phòng một, những nhân viên qua lại đều nhìn cô gái châu Á mặt đầy nước mắt bằng ánh mắt kì lạ, tầng lầu  này chủ yếu chỉ có các quản lí cấp cao và ban giám đốc mới được vào, nhưng cũng không có ai ngừng công việc trong tay lại để hỏi thăm.
Cuối cùng, cô thở hổn hển nghỉ chân ở trước cửa căn phòng cuối hành lang, chiếc cửa gỗ màu đen khắc hoa kia dường như tượng trưng cho sự trang nghiêm cùng uy quyền, lại làm cho người nhìn nó cảm thấy áp lực vô hình.
Anh nhìn bóng người mơ hồ trước mắt, cơ mặt bỗng nhiên nhúc nhích, cuối cùng nói: “Em về đi.” Lời nói lạnh nhạt rồi hóa thành tiếng thở dài.
“Khối máu tụ trong đầu anh đến tột cùng là làm sao vậy? Chúng ta có thể cùng nghĩ cách, chúng ta…”
Anh cắn chặt răng, lớn tiếng quát cắt đứt lời cô: “Anh nói em đi, em có nghe không.” Gân xanh trên trán hiện lên, tay trái nắm lấy xe lăn, tay phải cũng đè chặt trước bụng, thân thể cố gắng đè nén cơn run rẩy.
Hinh Ý nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt chuyển sang tím xanh của anh, chợt cảm thấy không ổn, ôm anh hỏi: “Anh làm sao vậy? Có phải muốn uống…”
Chữ thuốc kia chưa kịp nói ra khỏi miệng thì anh đã dùng hết sức toàn thân đẩy cô ra, Hinh Ý bị đẩy ra nên lảo đảo, ngay sau đó chính anh và cả xe lăn đều ngả xuống té trên mặt đất.
Toàn thân anh cứng ngắc co quắp nằm trên mặt đất, đầu nghiêng về một bên, khuôn mặt như đang cố nén nỗi đau đớn nào đó mà vặn vẹo, nhưng vẫn cắn răng gian nan nói từng chữ một: “Đi… đi đi…” Anh không muốn cô nhìn thấy bộ dạng này của mình, không muốn…
Hinh Ý còn chưa kịp phản ứng thì y tá ngoài cửa nghe thấy tiếng động đã chạy vào, lập tức quỳ trên mặt đất cởi bỏ cà vạt để giảm bớt khó khăn hô hấp cho anh, một y tá khác quen thuộc lấy ống tiêm từ trong hòm thuốc ra…
Cô mở to hai mắt nhìn, chỉ là không thể tin được, dùng sức bịt miệng khóc thành tiếng. Cô biết rõ cái gì gọi là chứng động kinh, nhưng mà chưa bao giờ nhìn thấy tình huống như vậy. Cho nên một bước cũng không dám tới gần anh, cái gì cũng không làm được, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay cũng không có cách nào ngăn được cơn chấn động.
Toàn thân anh càng thêm co giật, chân tay hoàn toàn vùng vẫy không khống chế được. Ánh mắt dời đến nửa người dưới của anh, đũng quần dần dần thấm ướt một mảng rộng, mà ánh mắt của anh chỉ thẳng tắp trừng lớn nhìn về phía trước, không có tiêu cự, không nhìn ra bất kì biểu cảm gì, ngay cả nỗi đau thương cũng không thể biểu đạt. Thê lương như vậy, đã xuyên thấu trái tim cùng linh hồn cô.
Phòng VIP tầng cao nhất của bệnh viện, không khí tràn ngập hương vị bạc hà, ngọn đèn hành lang dìu dịu, gạch sáng loáng không dính một hạt bụi làm cho người ta cảm thấy đang