XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/529 lượt.

́ muộn.






Lựa chọn
Ánh nắng sớm phá tan màn sương mù dày đặc, lộ ra ánh sáng chói chang. Ánh nắng vương trên mái tóc rối tung màu nâu ngắn đến vai của Hinh Ý, cả người cô tản ra một vầng sáng dìu dịu.
Động tác kéo rèm của cô rất nhẹ, lại quay đầu nhìn thoáng qua Vũ Chính đang ngủ say trong giường bệnh, thở nhẹ ra từng hơi một, sợ động tác của mình làm anh thức giấc.
Tối hôm qua, anh đau đớn nên tỉnh lại bốn lần. Mỗi một lần đều đang ngủ say đột nhiên bị đau tỉnh lại, đôi mắt mờ mịt không tiêu cự nhìn về phía trước, sắc mặt trắng bệch.
Hinh Ý luồn tay vào trong chăn, muốn nắm lấy tay của anh nhưng lại đụng phải bộ đồ ngủ ướt đẫm, mặc dù biết anh không nhìn thấy rõ nét mặt của mình nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười nói với anh: “Thay quần áo trước đi, được không?”
Cúi đầu, nhắm mắt lại khẽ cắn lên môi của anh, đầu lưỡi của cô như một con cá nhỏ trơn trượt đảo quanh trong miệng anh, cuối cùng chậm rãi rời khỏi, nhìn đôi mắt ngập tràn sương mù của anh, lòng có vô vàn yêu thương.
Anh chỉ cười khẽ, thật lâu sau mới nói một câu: “Chưa đánh răng nha.”
Cô không nhịn được cười lên, tên quỷ hẹp hòi này vẫn còn nhớ chuyện này.
Lúc anh vừa tỉnh ngủ luôn quấn lấy mà hôn cô, dường như mỗi buổi sáng đều làm cho cô đến công ty trễ hơn một tiếng. Cuối cùng có một lần cô vội đi họp, bất đắc dĩ phải kí thỏa thuận với anh, từ nay về sau mỗi buổi sáng chưa đánh răng thì không được hôn cô, khiến cho mỗi buổi sáng anh chỉ có thể đáng thương nhìn cô xuống giường.
***
“Anh muốn xuất viện.” Xe lăn ngừng lại bên cửa sổ sát đất, anh chỉ nhìn xuống đường phố đang trong giờ cao điểm, giọng nói nhàn nhạt xuyên qua những cỗ xe không ngừng di chuyển vang lên, khuôn mặt bình tĩnh không chút rung động.
“Được” Hinh Ý ôm lấy anh từ phía sau, đầu tựa vào bờ vai anh, mặt đối diện với cằm của anh, hít lấy hương thơm nhàn nhạt sau khi rửa mặt của anh, như là một loại không khí tươi mát từ rừng sâu làm cho cô say lòng.
Anh không ngờ cô lại thoải mái đồng ý như vậy, sau khi sững sờ lại tỏ ra bình tĩnh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhẹ mang theo một chút tình cảm phức tạp.
“Nhưng mà trước khi xuất viện em muốn anh cùng đi đến một nơi.” Mái tóc bồng bềnh như nhung của cô nhẹ nhàng cọ vào cổ anh, như muốn làm cho nơi đáy lòng mềm mại nhất của anh xúc động.
Cô tháo kính của anh xuống, ghé vào tai anh dịu dàng nói: “Nhắm mắt lại trước, sẽ đến ngay thôi.”
Anh để cho cô tùy ý làm gì thì làm, nhìn đôi mắt đang gần sát mặt anh, tuy lòng tràn đầy nghi vấn nhưng vẫn mỉm cười để cho cô đẩy anh đi.
Hinh Ý chỉ khẽ mỉm cười, vừa giúp Vũ Chính ra khỏi phòng bệnh, miệng còn nhắc đi nhắc lại: “Nhắm mắt lại, không cho phép nhìn lén nha.”
Đôi mắt bình thản như nước của anh lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ, dù anh có mở mắt, với thị lực lúc này cũng không thể nhìn thấy rõ lắm.
Vào thang máy rồi lại đi ra, cuối cùng khoảng 5 phút đồng hồ mới dừng bước.
“Giờ thì có thể mở mắt ra chưa?” Anh vẫn nhắm mắt như trước, khóe miệng hơi mỉm cười, cẩn thận hỏi.
Cô ngồi xổm xuống bên cạnh anh cẩn thận đeo mắt kính lại cho anh, “Được rồi, giờ thì có thể mở mắt ra.”
Anh chậm rãi mở to hai nhắm, lúc nhìn thấy hình ảnh trước mắt, khuôn mặt luôn bình tĩnh không có cảm xúc gì trong nháy mắt như bị một hòn đá nhỏ đánh vỡ. Môi của anh hơi mở ra nhưng lại không nói nên lời, khuôn mặt tràn đầy mong đợi cùng bất ngờ vui sướng, trong ánh mắt cũng đều là vẻ dịu dàng sủng nịnh.
Đây là cánh cửa thủy tinh sát đất cực lớn trước phòng trẻ sơ sinh của bệnh viện, bên trong là những đứa trẻ oe oe khóc, có những đôi mắt to ngập nước đang thăm dò hoàn cảnh lạ lẫm xung quanh, thậm chí còn có cả bé đang mở to miệng cười với bọn họ… tất cả những sinh linh bên trong đều tượng trưng cho một sinh mạng mới bắt đầu, đều là mọi ngọn nguồn của hy vọng.
Cô đứng bên cạnh nhìn bộ dạng ngây người của anh, nắm lấy tay anh đặt lên trên bụng của mình, nhìn về phía những đứa trẻ sơ sinh đáng yêu tinh khiết kia, mỉm cười nhẹ nói: “Tám tháng nữa, bào thai trong bụng em cũng sẽ như chúng nó, mở to hai mắt thăm dò thế giới hoàn toàn mới lạ này…”
Không biết anh có nghe thấy lời cô nói hay không, chỉ hết sức chăm chú nhìn nhưng đứa trẻ trong phòng kia, những đứa trẻ mắt xanh tóc vàng kia đã khơi gợi lên khát vọng sâu nhất nơi đáy lòng anh, chỉ đơn