Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134521
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/521 lượt.
bước vào một khách sạn chứ không phải bệnh viện.
Nhưng mà, những người tới đây cũng không phải đến nghỉ dưỡng, trong này có sống có chết, còn có đau đớn khắc sâu vào lòng người ta.
Hinh Ý vô lực ngồi trên ghế salon, giọng nói của bác sĩ vang lên bên tai cô, không biết có đang nghe hay không, chỉ ngẩn người.
“Lần này chứng động kinh của Giang tiên sinh phát tác, các trận co giật dần dần tăng thêm kèm theo tình huống đánh mất ý thức… thật ra thì đây cũng không phải lần đầu tiên…”
“Ba năm trước đây Giang tiên sinh gặp tai nên ở Pháp nên não vẫn còn một khối máu tụ, chỉ là tình hình lúc đó của cậu ấy không thể nào lấy nó ra, đây cũng là nguyên nhân chính gây nên cơn đau đầu mấy năm qua… lễ Giáng sinh năm ngoái lúc cậu ấy nhập viện thì chúng tôi đã phát hiện ra khối máu tụ đã gây ảnh hưởng đến các dây thần kinh xung quanh, cân nhắc mãi sau đó đã đề nghị cậu ấy làm phẫu thuật. Nhưng mà cuối cùng Giang tiên sinh vẫn kiên quyết đòi xuất viện… về sau chúng tôi lại phát hiện ra trong đầu cậu ấy xuất hiện thêm một khối máu tụ khác, đã thảo luận qua với bác sĩ của cậu ấy ở trong nước, khối máu tụ này hẳn là hình thành trong lần ngã trước…”
“Vị trí của hai khối máu này vô cùng đặc biệt, xung quanh đều là những dây thần kinh quan trọng, hơn nữa khoảng cách cũng rất gần, cả hai càng ngày càng tăng thêm lực chèn, bất kì động tác nào cũng có khả năng làm cho vị trí khối máu thay đổi… độ khó của ca phẫu thuật rất cao…”
Bác sĩ người nước ngoài còn giải thích thêm một đống danh từ y học, thật ra thì cô cũng không hiểu nhiều, chỉ lẳng lặng nghe, cuối cùng chậm rãi hỏi: “Tỷ lễ phẫu thuật thành công là bao nhiêu?” Giọng nói dù trầm thấp nhưng cũng nghe ra sự sỡ hãi và run rẩy.
Trên mặt cô không có bất kì biểu lộ gì, không biết là quá mức bình tĩnh hay là đau đến chết lặng. Bác sĩ nhìn khuôn mặt đờ đẫn của cô, suy tư một lát rồi mới nói: “Xác xuất thành công hoàn toàn hồi phục được là 40%, 30% người bệnh sẽ chết trên bàn mổ, 20% bởi vì phẫu thuật thất bại mà vĩnh viễn sống đời sống thực vật, còn lại 10% người bệnh sau khi phẫu thuật bởi vì biến chứng hoặc nhiễm trùng mà tử vong.” Giọng nói trầm thấp mà không chút tự tin vang lên.
“Nếu không phẫu thuật thì sẽ thế nào?”
“Chỉ có thể duy trì trong một thời gian ngắn, hiện tại tất cả tình trạng bệnh đã chuyển biến xấu, kể cả chứng động kinh cùng giảm thị lực… năng lực khống chế tứ chi ngày càng kém, đến khi…” Ông ta dừng lại một chút, không nói thêm nữa.
“Nếu như không làm phẫu thuật thì con bao nhiêu thời gian?”
“Bình thường tình huống thế này thì còn khoảng 4 hay 5 tháng gì đó…”
Giọng nói của bác sĩ trầm thấp nhưng cô lại nghe thấy rõ ràng như vậy, dường như tất cả máu đang tập trung sôi trào trong tim, nóng đến nỗi làm cho người ta khó có thể chịu được, áo sơ mi sớm đã đẫm mồ hôi.
“Vậy kết quả hội chẩn của các người thế nào rồi?” Cô bắt buộc chính mình tiếp tục hỏi, có nhiều chuyện trên thế giới này sẽ không phải bởi vì bạn trốn tránh mà biến mất.
“Hiện tại mổ ngay là tốt nhất, cứ duy trì như vậy sẽ chỉ là tra tấn đối với bệnh nhân, chỉ cần cậu ấy chịu kiên trì phối hợp điều trị, điều chỉnh tốt nhất các trạng thái cùng công năng của các cơ quan trong cơ thể, chúng tôi phi thường có lòng tin có thể…”
Cửa thang máy “đinh” một tiếng mở ra. Lý Tử Ngôn từ bên trong bước tới, gật gật đầu với bác sĩ, rồi lại nhìn sang Hinh Ý, cô vẫn cúi đầu, không ngẩng lên.
Bác sĩ rời đi, toàn bộ thế giới yên tĩnh như không có thứ gì tồn tại nữa, hai người đếu không nói lời nói, đều đang có suy nghĩ riêng.
Cuối cùng vẫn là lão Lý nhịn không được mở miệng, “Hôm nay trong phòng làm việc tôi nói hơi nặng lời, sorry.”
Hinh Ý không để ý tới anh ta, tiếp tục cúi đầu.
“Cậu ấy tuyệt tình đuổi cô đi như vậy, tránh mặt cô, chỉ là không muốn cô nhìn thấy cậu ấy như thế, tình huống hôm nay của cậu ấy cô cũng thấy rồi đấy… cậu ấy là người kiêu ngạo như vậy, không có cách nào tiếp nhận chuyện bất kì kẻ nào nhìn thấy bộ dạng kia của cậu ấy…”
Cô vẫn không có ngẩng đầu nhìn anh ta, thậm chí một động tác cũng không có. Trong lòng vạn phần thê lương, anh luôn nói cô không tin anh, thật ra anh cò tin tưởng cô không? Anh che mưa chắn gió cho cô, cái gì cũng tự mình gánh vác, cho tới bây giờ cũng không tin tưởng cô có thể gánh vác cùng anh.
Trong phòng bệnh rất ấm áp, thảm rất dầy, mắt cá chân cũng có thể vùi hết vào