XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/557 lượt.

̉n định, nhưng mà cô lại cảm thấy lạnh giống như không thể nào thở nổi.
Lúc anh đau đớn, cô đang ở đâu? Cô rất nhanh gấp cuốn sách lại, đặt vào chỗ cũ. Cô không dám nhìn nữa, thật sự, không dám nhìn nữa.
Anh là một người như vậy, một Giang Vũ Chính lúc đau đớn đều cắn răng chịu đựng mỉm cười với cô, rốt cuộc là loại đau đớn như thế nào mới có thể khiến cho anh viết xuống những chữ này? Cô vô lực ngồi trên chiếc ghế trước bàn sách, nhìn về phía cửa sổ, hoa viên im ắng tràn ngập hoa, dù có có thật nhiều loại hoa, không có anh ở đây, tất cả đều không còn màu sắc, chỉ còn là một mảnh tái nhợt mà trống rỗng.
“Tiên sinh, xin hỏi có cần tạp chí không?” Tiếp viên khoang hạng nhất dịu dàng ân cần hỏi hành khách trong tiếng động cơ máy bay vang vọng.
Hinh Ý có hơi xuất thần nhìn ra ngoài những đám mây trắng ngoài cửa sổ, tuy cô vẫn chưa biết anh đang ở đâu nhưng có thể đến gần bên anh một chút cũng tốt, ít nhất có thể khiến cô không cảm thấy bất lực.
Mắt lơ đãng nhìn sang tờ tạp chí của người nước ngoài ngồi bên cạnh, lập tức bị tiêu đề hấp dẫn “JL phủ nhận lời đồn về việc tan rã.”
Cô lập tức cầm tờ nhật báo Wall Streel lên, cẩn thận đọc nội dung bên trong, “JL thu nạp cổ phiếu của M&B, các cổ đông lớn nhỏ dường như đã chấp nhận việc thu mua M&B. Nhưng phía người phát ngôn chính thức của JL lại chần chừ không chịu tiết lộ nửa chữ về nội dung cuộc thu mua lần này…”
“Tình hình kinh tế hiện nay tôi rất rõ, JL vẫn còn đủ khả năng tài chính cho hoạt động thu mua quy mô này, xin người đầu tư hãy cứ tin tưởng vững chắc…”
Cô nhớ tới một đống văn kiện cùng báo cáo tài chính về M&B trên bàn của anh, lần này anh trở về nhất định không chỉ tìm kế sách cứu vẫn nguy cơ tan rã mà còn có hành động lớn hơn. Cô thở phào một cái, nếu như anh còn có tinh lực đi thuyết phục tất cả các cổ đông duy trì phương án thu mua M&B vận không phải nói lên sức khỏe của anh vẫn rất tốt sao?
Có lẽ anh thật sự bởi vì công việc bận rộn nên không thể nhận điện thoại, có lẽ chính cô đã quá lo lắng, có lẽ Lý Tử Ngôn không phải cố ý tránh cô… có thể buông lỏng tảng đá nặng trĩu trong lòng sao? Nhưng cô lại không có cách nào ổn định lại tâm trạng, cô chỉ muốn thật nhanh biết được hiện nay anh ra sao rồi.
New York vẫn phồn hoa như trước, vô số xe cộ chạy trên con đường lớn , lúc đến nơi cô không mang theo hành lý gì, ra khỏi sân bay liền đón taxi chạy về tòa nhà tổng bộ JL, cô vẫn luôn gọi điện cho Lý Tử Ngôn nhưng đều chuyển tới hộp thư thoại, thư kí thì luôn nói anh ta đang họp hoặc không có ở đây… nhìn những dòng xe dài dằng dặc bên ngoài, cô càng ngày càng không thể kìm nén nỗi kinh hoàng trong lòng mình, còn nghĩ đến cả những nỗi cay đắng của anh.
Vừa đến cửa chính to lớn mà không mất đi vẻ nghệ thuật của JL, cô liền công khai chạy về phía thang máy chuyên dụng màu tím, trong hành lang, vô số những nhân viên mang giày tây nhìn cô gái châu Á lạ lẫm mà kinh ngạc, tại sao cô có thể có đặc quyền như vậy?
Thang máy từ lầu 1 chạy lên, cô đã chờ mong, rồi trong lòng lại tràn đầy sợ hãi, mờ mịt nhìn vào nhưng con số đang dần tăng lên màn hình LCD, tay nắm chặt đến đẫm mồ hôi, cô thậm chí còn có thể cảm nhận được những sợi tơ áo sơ mi ướt mồ hôi.
Thang máy "Đinh" một tiếng, cửa mở ra. Cô bước đi thật nhanh, thư kí cao gầy tóc vàng hiển nhiên vô cùng kinh ngạc rồi lại lập tức trấn định, Hinh Ý có thể đi ra từ trong thang máy, chắc hẳn cũng không phải là một nhân vật đơn giản.
“Lý Tử Ngôn đâu?” Cô dùng tiếng anh hỏi đơn giản, lại không để ý đến ánh mắt của thư kí, đi thẳng vào căn phòng của Lý Tử Ngôn.
“Lý tiên sinh ngài ấy…” Thư kí còn chưa nói hết thì giờ phút này cánh cửa chính của phòng Lý Tử Ngôn nặng nề mở ra, anh ta đi từ trong ra nhìn thấy Hinh Ý thì cũng ngạc nhiên, trong ánh mắt hiện lên một vẻ khác thường, nhíu mày, nhìn vào ánh mắt thư kí, gật đầu nhẹ, sau đó thở dài nói: “Vào đi đã.”
Hinh Ý đi theo anh vào văn phòng, sau khi thư kí đóng cửa lại thì liền hỏi anh ta: “Giang Vũ Chính đang ở đâu?” Giọng nói không chút gợn sóng, nhưng lại kiên định như vậy.
Lý Tử Ngôn đưa lưng về phía Hinh Ý dừng lại một chút rồi lại tiếp tục đi về phía bàn làm việc, cố gắng nén giọng nói: “Tôi làm sao mà biết được?”
Cô biết rõ anh ta đang cố gắng lừa gạt cô, bước lên trước mặt anh chất vấn: “Anh làm sao có thể không biết?” Ánh mắt ngoan độc sắc bén như muốn đâm thủng Lý Tử Ngôn.