pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/536 lượt.

híu chặt mày, nắm chặt tay để cho móng tay đâm vào lòng bàn tay, cô không biết mình đã xuống bãi đỗ xe thế nào, đứng bên cạnh xe chân mềm nhũn quỳ rạp xuống mặt đất, đầu gối đập xuống đất. Cô nhìn máu trên mặt đất, không biết mình bị đau ở đâu.
Cho tới bây giờ anh vẫn chưa nói với cô trong đầu anh vẫn còn một khối máu tụ, mỗi khi anh đau đến chết đi sống lại, anh vẫn yếu ớt nhìn cô cười nói không sao.
Những điều này cô phải nên biết, lúc anh đau đớn, cô phải nên biết thân thể anh nhất định có vấn đề. Nhưng mà cô không biết, cô vẫn luôn canh cánh trong lòng cái chết của ba mình, cô ba lần bốn lượt vì lợi ích của gia đình mà cãi nhau với anh, cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng chính thức quan tâm đến anh, cho nên cái gì cô cũng không biết.
Cô chậm rãi vịn vào cánh cửa xe trơn bóng đứng lên, bây giờ cô không thể khóc, mở cửa xe ngồi vào, vừa nổ máy xe vừa gọi điện thoại.
“Giúp tôi đặt vé máy bay đến New York sớm nhất.” Giọng điệu của cô bình thản, ánh mắt nhìn về phía trước kiên định lạ thường.
Lúc xe tiến vào hoa viên của bọn họ, cũng vẫn bình tĩnh như vậy, âm thanh trầm thấp của động cơ xe vang lên trong hoa viên, cô rất tự nhiên ngẩng đầu lên nhìn về thư phòng của anh, vẫn chỉ một mảnh đen kịt như trước.
Lòng cô lúc này cũng thế, cô vẫn gọi đến điện thoại di động của anh nhưng vẫn tắt máy; mà cả điện thoại của Lý Tử Ngôn cũng chuyển đến hộp thư thoại; biệt thự ven biển nói anh không về đó… cô cảm thấy rất sợ hãi, rất bàng hoàng, cô không dám nghĩ đến những cái nếu như kia, sợ chính mình tưởng tượng đến sẽ phát điên mất. Bác sĩ nói anh phải trở về làm phẫu thuật nhưng lại không có cách nào xác định độ nguy hiểm của ca phẫu thuật. Cô chỉ có thể tự an ủi mình, anh nói mình phải chờ anh trở về, vậy anh nhất định sẽ trở về, nhất định sẽ như thế.
Hai giờ sau máy bay mới cất cánh, phòng ngủ lóe lên ánh đèn tường, mờ mịt mênh mông, cô tựa vào giường của bọn họ dùng hết sức mình hít lấy hương thơm của anh nhưng lại xa xôi như vậy. Ánh mắt chạm vào chiếc gối mềm đặc chế đặt ở cuối giường, trong lòng như bị kim đâm run lên từng đợt.
Lúc anh ngủ, vì để giúp cho máu tuần hoàn, hai chân đều đặt lên chiếc gối mềm để tư thế nửa người dưới được nâng lên. Nhưng lúc anh ở một mình thì đều không có kiên nhẫn làm những việc này. Mỗi lần đều là cô giúp anh làm, cô vĩnh viễn không quên được cảm giác lúc bàn tay nắm lấy chân anh, mềm nhũn, không có một chút lực, rất gầy và thật lạnh…
Cô chậm rãi vươn tay tới, ôm lấy chiếc gối mềm kia, ôm thật chặt vào lòng.
Chân trần bước đi trên mặt thảm, như một linh hồn đi tới thư phòng của anh. Bên trong gọn gàng và yên tĩnh, nguyên một kệ sách xếp đầy sách cùng văn kiện. Thật ra cô rất ít đi vào thư phòng của anh, nhìn gian phòng to như vậy ngoại trừ sách có liên quan đến kinh doanh, tài chính của anh cũng vẫn còn rất nhiều văn học quốc tế, triết học, nghệ thuật, kiến trúc, thậm chí cả tôn giáo đều có.
Giá sách bởi vì sắp xếp thuận tiện cho anh cho nên cũng không cao. Cô khom người rút ra một quyển, là sách của Benser, cô đọc không hiểu nhưng hẳn là liên quan đến triết học. Anh và ba đều giống nhau đều thích trong sách có dòng bút ký, tiện tay có thể viết xuống lời phê bình hoặc chú giải của mình, trước kia cô đã từng cười anh, sao lại đọc sách như một ông lão vậy? Anh cũng chỉ nhẹ nhàng cười với cô.
Tay không tự giác được mở sách ra, những trang sách lướt cực kì nhanh qua tay, cô lại thấy một tờ giấy tràn ngập chữ, rút ra xem. Ngón tay run rẩy, đôi mắt chua xót rất muốn rơi lệ nhưng cũng không có cách nào thổ lộ nổi đau trong trái tim. Lúc này mới phát hiện ra, thì ra đau đớn không thể dùng nước mắt để diễn tả.
Nhìn trang sách bình thường, mặt trong viết đầy tên của cô. Hinh Ý, Hinh Ý, Hinh Ý… lớn, nhỏ, xiên vẹo, nghiêng ngả… chữ viết cũng không đẹp, cong vẹo, tuyệt đối không phải là phong cách của anh, một người luôn theo đuổi sự hoàn mĩ như anh làm sao có thể viết nên những chữ như thế.
Cô nghi hoặc lật sang trang khác, nhìn thấy những con chữ mà giật mình, từng trang sách như một mũi tên sắc bèn dùng tốc độ nhanh nhất cùng lực lớn nhất mà bắn vào trái tim cô.
“Rất đau, làm sao bây giờ?” Cũng chỉ có vài chữ đơn giản như vậy.
Chữ đau kia, nét chữ xiên vẹo, một số chữ dường như phải cực kì vất vả mới ghi được. Cô ôm chặt cuốn sách trong lòng, đã là đầu xuân, hơn nữa nhiệt độ trong nhà cũng rất ô