Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/517 lượt.
thuần mà giản dị như vậy thôi.
“Tám tháng sau anh có thể nhìn nó đến với thế giới này, tự tay cắt cuống rốn cho nó… có thể dạy nó nói chuyện, nghe nó lần đầu tiên gọi ba ba, có thể nhìn thấy nó tập tễnh bước đi đến tự do chạy trốn… anh có thể nhìn thấy sinh mạng của nó bắt đầu rồi sinh trưởng, sao bây giờ có thể dễ dàng từ bỏ cơ hội này chứ? Làm sao anh có thể cướp đoạt quyền được hưởng thụ sự yêu thương của một người cha của nó chứ?” Lời nói của cô rất nhẹ nhưng lại nặng nề nện vào lòng anh.
Cô dựa đầu vài đùi anh, nước mắt rơi trên tấm chăn lông dày trước mặt, nhanh chóng biến mất dạng, hít hít mũi, ngẩng đầu lên nhìn vào ánh mắt của anh nói: “Đừng tàn nhẫn như vậy…” rồi duỗi tay ra nắm chặt lấy đôi tay run rẩy của anh, dùng hết sức, dường như đang truyền cho anh tất cả sức mạnh của mình.
Anh chậm rãi cúi đầu xuống, môi mím lại thật chặt, nhìn chăm chú vào ánh mắt cầu khẩn của cô, nặng nề bi thống mà nhắm mắt lại, ngay cả hàng mi cũng run rẩy, cuối cùng chẫm rãi mở mắt ra, nhìn cô cố gượng cười một cái.
Cô cũng không nhịn được nữa, ghé vào đùi anh khóc lớn, dường như muốn thổ lộ ra tất cả những uất ức của những ngày qua.
***
“Quá trình phẫu thuật sẽ như thế nào?” Vũ Chính bình tĩnh ngồi trong phòng làm việc của bác sĩ hỏi những vấn đề liên quan đến cuộc phẫu thuật lần này, ngồi bên cạnh anh là Hinh Ý đang nắm chặt lấy bàn tay khô lạnh của anh.
Vị bác sĩ chừng bốn mươi tuổi đeo mắt kính đầu trọc lấy từ trên giá sách mô hình đại não cùng đầu lâu nhựa xuống. Anh ta một tay chuyển động mô hình, dùng bút máy khoa chân múa tay giải thích bằng tiếng Anh đặc sệt giọng Tây Ban Nha vị trí của hai khối máu tụ cùng vị trí chèn lên não của anh. Anh ta còn chỉ vào đầu lâu vị trí cắt bỏ khối máu tụ ra cho bọn họ xem, “Chúng ta chỉ cần rạch ra từ nơi này của đại não, lấy khối màu ra là được.”
Hinh Ý nghe nói như vậy thì hít một hơi thật mạnh, tuy trong lòng cực kì căng thẳng nhưng vẫn trấn định nhìn về phía Vũ Chính. Lại không nghĩ tới Vũ Chính vẫn lạnh lùng như cũ, dường như người làm phẫu thuật không phải là anh, người sắp bị mở hộp sọ ra cũng không phải là anh.
“Cuộc phẫu thuật sẽ kéo dài bao lâu?” Vấn đề của anh khách quan mà nói thì rất nan giải, nhưng anh vẫn bình tĩnh như đang bàn luận về thời tiết.
“Có thể là khoảng tám đến mười tiếng.”
“Không có ai, không có cách nào có thể xác định được thời gian cụ thể sao?” Lần này là Hinh Ý mở miệng, dù cho đã cưc kì đè nén nhưng vẫn nghe thấy sự sỡ hãi run rẩy.
“Phần lớn thời gian phẫu thuật…” bác sĩ giải thích: “Chỉ dùng để mở hộp sọ ra, nhưng mà căn cứ theo kinh nghiệm mà nói thì ngay ở khu vực kia, bình thường lượng máu chảy ra rất lớn. Đương nhiên nếu như là bởi vì trong lúc phẫu thuật phát sinh những biến cố không thể lường trước được làm cho máu chảy nhiều thì có thể tiến độ phẫu thuật sẽ chậm hơn rất nhiều.”
Vũ Chính chỉ lẳng lặng nghe bác sĩ giải thích, không nhìn ra bất kì cảm xúc gì.
“… Sẽ đau lắm phải không?” Cô tiếp tục hỏi, dù cho biết rõ câu hỏi này rất ngu xuẩn. Mở cả hộp sọ ra, làm sao có thể không đau chứ?
“Trên thực tế là không thấy đau.” Bác sĩ tiếp tục giải thích, “Bởi vì tác dụng của thuốc tê, còn có những phản ứng phụ của nó nên sau khi phẫu thuật người bệnh chỉ cảm thấy khó chịu, liên tục sốt, thân thể vô cùng suy yếu.”
“Nếu như phẫu thuật thành công, thời gian phục hồi chắc hẳn sẽ khá dài?” Vũ Chính giống như đang bàn luận với các cổ đông về một hạng mục kinh doanh, sắc mặt hờ hững mà lãnh đạm.
“Nếu như phẫu thuật thành công, cắn cứ vào tình trạng sức khỏe của anh thì trong vòng một tuần hẳn là có thể tỉnh lại. Về phần khôi phục lại chức năng của tay chân thì phải căn cứ vào tình hình thực tế mới xác định được.”
Hinh Ý nghe thấy chữ nếu như kia thì lòng như dao cắt.
“… Nếu như thất bại?” Anh tiếp tục không buông tha hỏi tiếp.
“Tất cả các tình huống thật ra lần trước đã nói sơ qua với hai vị. Thật ra thì kết quả xấu nhất sau khi phẫu thuật chính là sau này sẽ để lại dị tật nghiêm trọng cho hệ thần kinh…” Bác sĩ nhìn khuôn mặt đều như đang suy tư của hai người, biết rõ bọn họ cũng đã tin tưởng các khả năng của cuộc phẫu thuật.
Khóe miệng Vũ Chính nhếch lên một nụ cười đùa cợt, mặc kệ là phương thức nào đều là thống khổ. Những hậu quả đáng sợ sau khi phẫu thuật thất bại, cũng chỉ có thể t