Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/515 lượt.
uyệt vọng mà đón nhận nó. Thật sự có rút lại nước cờ đã thua, bất kể có đi lại thế nào cũng chỉ là những bước đi gian nan.
“Hai vị nghĩ kĩ xem có nên mổ hay không?” Bác sĩ nhẹ giọng nhắc nhở hai người đang ngẩn người, thật ra thì nếu là một ông cụ 80 tuổi bị bệnh như vậy thì anh ta sẽ không đề nghị ông ấy làm phẫu thuật, dù sao thì quá trình ấy cũng rất khổ sở. Nhưng mà Giang Vũ Chính chỉ mới chưa tới 30 tuổi, nói về cuộc sống hay sự nghiệp của anh cũng đều đang là thời điểm sung mãn nhất, con đường phải đi còn dài như vậy, sao có thể nhẫn tâm nhìn anh dừng chân lại?
“Chúng tôi đã quyết định… sẽ làm cuộc phẫu thuật này.” Lần này người nói là Hinh Ý, cô nắm chặt lấy tay anh, ánh mắt kiên quyết nhìn bác sĩ.
Vũ Chính ngồi bên cạnh lộ ra một nụ cười khó hiểu, đôi mắt sau cặp mắt kính thâm thúy động lòng người. Anh yêu mến vẻ mặt của cô vì anh mà kiên định, một loại tư thế rất nữ vương làm cho anh cảm thấy vui sướng.
“Căn cứ vào tình trạng sức khỏe của Giang tiên sinh thì chúng tôi định thời gian phẫu thuật là ngày 7 tháng sau. Trong khoảng thời gian này, Giang tiên sinh có thể về nhà nghỉ dưỡng trước, nhưng mà bên cạnh phải có ý tá chuyên nghiệp đi theo, đề phòng ngừa chứng động kinh lại phát tác…” Bác sĩ tổng kết đơn giản.
Tài nấu nướng
Sau giờ ngọ, trong quán cà phê trong khách sạn New York, Hinh Ý nhìn bên ngoài hàng rào gỗ mọc lên một cây cọ già, từng phiến lá cây hơi rung rinh dưới ánh mặt trời, như những tia sáng trôi nổi trên không trung.
Ánh mặt trời tà tà hắt trên cửa sổ thủy tinh sát đất, cho dù thời tiết vào mùa nào thì bầu trời thành phố này cũng không có màu xanh quang đãng.
Bàn thủy tinh trước mặt cô đặt một tách cà phê khói trắng lượn lờ, tiếng đàn violin du dương lẳng lặng chảy xuôi, mang đến cho căn phòng một vẻ yên tĩnh.
“Nếu đã quyết định rồi, vậy em còn do dự cái gì?” Phương Hiểu Văn ngồi đối diện cô chậm rãi lên tiếng. Thật ra đầu tuần nay cô đã tới Mĩ, định cư ở cùng với mẹ chồng làm cho cô không thể đi quen biết bạn bè thân hữu bên này, nhưng không ngờ lại nhận được email của Hinh Ý. Vận mệnh có đôi khi lại trêu đùa người ta như vậy, tự chúng ta rõ ràng đã nắm chắc tương lai của mình nhưng lại từng chút một bị nó đưa đẩy, nào có cho phép mình làm chủ?
Thở dài, thôi, càng tỏ ra khẩn trương với anh thì anh lại càng cảm thấy mất tự nhiên, làm gì có người đàn ông nào ra ngoài còn phải báo cáo với vợ chứ, Giang Vũ Chính lại càng không cần phải nói đến.
Trong phòng bếp nhỏ lịch sự mà tao nhã của căn biệt thự ven biển, Hinh Ý mặc tạp dề, vừa nghe điện thoại vừa đảo bột mì.
“Trước tiên em phải tăng nhiệt độ trong lò lên 375 độ F/ 190 độ C, sau đó bỏ bột vo viên vào nướng.” Stenven người bạn làm đầu bếp người Pháp của Hinh Ý đã lặp lại đến lần thứ ba, cầm điện thoại mà anh ta lại cảm thấy như mình chưa hề nói gì.
Hinh Ý đeo tai nghe điện thoại, vừa chăm chú nhìn sách dạy nấu ăn vừa đảo mấy thứ trong nồi, trên mặt và trên tóc đều dính bột mì.
“Nhưng mà, bột mì quá cứng, cây gỗ không có cách nào bắt nó thành hình vuông cả!” Cô nhìn bột mới lấy từ trong tủ lạnh ra, đóng thành từng tảng lớn.
“Không phải tôi vừa nói rồi sao? Trước tiên phãi rã đông mười phút đã.” đầu bếp người Pháp bên kia đã gần như hoàn toàn mất kiên nhẫn. Trời ạ, người phụ nữ mạnh mẽ trong truyền thuyết thật sự là ngu ngốc không thể dạy được trong khoản bếp núp vậy sao?
“Được rồi, được rồi… vừa rồi tôi đang bận cắt táo… được rồi được rồi, tôi tự mình làm đây.” Sau khi nghe điện thoại xong, nhìn lại sàn bếp rối loạn trước mặt mình, nhẹ nhàng thở ra một hơi, chỉ có thể làm lại một lần nữa.
“Gọt vỏ bỏ hạt cắt mỏng táo rồi bỏ vào chén cùng đường cát, khuấy nhẹ lên…”
“Em đang làm gì thế?”
Hinh Ý đang hoàn toàn tập trung chiến đấu nên không để ý ngoài cửa phòng bếp có người, vừa nghe thấy giọng anh thì đã giật mình, chậm rãi xoay người sang chỗ khác nhìn anh ngượng ngùng cười.
Vũ Chính nhìn mặt mũi Hinh Ý đầy bột mì, ánh mắt vốn tràn đầy vẻ mệt mỏi trở nên dịu dàng, điều khiển xe lăn tiến vào trong bếp, ở sau lưng cô ôm lấy eo cô, để cho cô ngồi lên đùi mình.
Hinh Ý cảm giác được bàn tay của anh dịu dàng đặt lên bụng mình, toàn thân cứng đờ, nét vui vẻ trên mặt đông lại nhưng trong nháy mắt đã khôi phục trở lại. Không tiếp tục ngồi trên