Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/514 lượt.
đùi anh nữa, xoay người khom người nhìn anh nói: “Chờ một chút nữa là xong rồi, anh phải tin tưởng vào năng lực của bà xã anh.”
Ánh mắt của anh hướng tới sàn bếp rối tung phía sau cô, vẻ sủng nịnh trong ánh mắt càng mềm mại, khóe miệng hơi cong lên, “Đứng lâu như vậy chắc là rất mệt nhỉ. Để đầu bếp làm tiếp đi, như vậy sẽ làm cho baby rất mệt đấy.”
Nói xong thì ôm lấy cô, nghiêng mặt dán lên bụng cô, nhẹ nhàng mà vuốt ve. Mà Hinh Ý chỉ biết cứng người đứng đó, hốc mắt hơi ươn ướt nhưng lại không thể nói ra được đó là cảm giác gì.
“Nhanh như vậy đã chỉ biết đến con mà quên mất mẹ nó rồi hử?” Cô không vui nói.
Vũ Chính chỉ nhắm mắt lại, nụ cười thản nhiên đọng bên khóe miệng, nhưng lông mày lại nhíu chặt vào nhau, phải làm như thế nào mới có thể giữ lại hạnh phúc này đây?
Hai người, bốn con mắt nhìn chằm chằm vào món Terte Aux Pommes (món bánh táo đặc trưng của Pháp) trên chiếc bàn thủy tinh trong phòng khách. Đĩa sứ tinh sảo, Hinh Ý phải mất đến ba tiếng mới làm được món Terte Aux Pommes này, tuy lúc làm rất vụng về nhưng may mắn là bánh làm ra cũng không khó nhìn lắm.
Chiếc bánh táo nướng vàng óng, bên trên trang trí thêm vài quả hạnh đào, táo cắt miếng trong suốt sáng bóng, có vẻ đẹp mê người.
“Em đã nói mà, em nhất định sẽ thành công.” Hinh Ý đắc ý nhìn anh khoe thành quả lao động vất vả của mình, thật ra thì trong lòng vẫn lo lắng không biết có ăn được hay không.
Cầm lấy chiếc đĩa bên cạnh, cẩn thận xiên vào một miếng đưa lên miệng anh, không nháy mắt mà theo dõi anh, sợ bỏ qua một chút biểu hiện nào.
Mặt Vũ Chính nghiêm như khúc gỗ, hai má chuyển động thật chậm, nghênh đón ánh mắt tìm tòi của Hinh Ý, cuối cùng chậm rãi nuốt xuống.
Cô mở to mắt nhìn anh, cẩn thận hỏi: “Ăn được không?” Thật ra không hề tin tưởng chút nào, bởi vì anh không có chút cảm xúc gì, động tác nhai chậm chạp vừa rồi đã chứng minh hết thảy, cô cúi thấp thấp đầu, nhìn cái nỉa trong tay mình.
Tay phải của anh chậm rãi đưa tới nắm lấy bàn tay đang cầm chiếc dĩa của cô nói: “Thật sự…” cố ý kéo dài câu nói, “ăn rất ngon.” Tay trái nhanh nhẹn cướp lấy dĩa bánh trong tay cô, tấn công món bánh cực phẩm trong đĩa.
Hinh Ý vẫn chưa kịp phản ứng, lúc nhìn anh đưa bánh vào miệng mới nói: “Anh xấu lắm.” trong lòng cực kì vui sướng. Gần đây anh ăn ngon miệng hơn, ngay cả quản gia cũng nói với cô dạo này cũng cảm thấy tiên sinh không kén ăn như trước nữa. Tuy vẫn rất gầy, sắc mặt vẫn tái nhợt nhưng mà tình trạng đã tốt lên rồi không phải sao?
Đầu của anh sáp đến gần mặt cô, miệng đối miệng truyền nửa miếng bánh kia vào miệng cô, Hinh Ý lại ngậm lấy đầu lưỡi của anh, vội vã mà khát vọng mút vào tất cả của anh. Vũ Chính ngửi thấy trên người cô có mùi phấn thơm nhàn nhạt, tay trái đang cầm dĩa cũng vứt xuống, hai tay ôm lấy khuôn mặt cô, như muốn dùng hết tất cả không khí trong phổi, không thể chờ đợi được mà tự do dạo bước trong miệng cô.
Hinh Ý cảm giác được thân thể anh khẽ run lên, nhẹ nhàng nắm hai cánh tay anh muốn đẩy anh ra nhưng anh dường như vẫn chưa tỉnh, vẫn một mực cắn chặt lấy môi cô, không ngừng quấn lấy đầu lưỡi cô, cuối cùng đến khi cô cảm thấy sắp thở không được nữa, thân thể của anh cũng ngày càng run rẩy mới dùng sức đẩy anh ra.
Hai người thở hổn hển từng ngụm từng ngụm một, nhìn dáng vẻ chật vật của đối phương, đều không thể kìm chế mà cười vang. Hinh Ý nhìn anh ngày càng vui vẻ, nhưng đôi mắt sáng như sao Bắc Cực trong đêm đông tại sao phải mang một nỗi đau thương nhàn nhạt?
Cô đỡ lấy anh nằm trên ghế sofa đôi thật to, lấy chăn lông tỉ mỉ đắp lên chân anh rồi mới nằm xuống bên cạnh anh, nhìn khuôn mặt thon gầy của anh, khuôn mặt góc cạnh khắc sâu, ngón tay run rẩy nhẹ nhàng nghịch mấy vết sẹo nhàn nhạt bên cạnh, đó là vết sẹo lần trước anh lăn xuống cầu thang đâm vào thềm đá để lại. Ánh mắt tràn ngập vẻ áy náy cùng yêu thương, có còn đau không đây? Vết thương trên trán đã sớm đóng vảy, nhưng còn vết thương trong lòng? Vết thương đau đớn vô hình khắc cốt ghi tâm, có phải cũng đã khép lại rồi không?
Anh cảm giác được thân thể của cô cứng ngắc, ôm lấy cô càng chặt hơn, cằm nhẹ nhàng cọ cọ trên đỉnh đầu cô, nói: “Thật sự… ăn rất ngon…” Anh chưa bao giờ biết rõ thì ra món Tarte anx Pommes lại có hương vị ngọt ngào như vậy.
Cô nghe thấy giọng nói của anh truyền đến từ trên đỉnh đầu, cằm của anh khẽ đập vào đỉnh đầu cô đau nhói, hốc mắt n