Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134509

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/509 lượt.

ong nóng, “Tốt quá, sau này mỗi ngày em đều sẽ làm cho anh ăn.”
“Còn nữa nha, em quyết định nhận Steven làm sư phụ, trở thành một người vợ hiền có thể ra ngoài làm việc đồng thời cũng có thể bước chân vào phòng bếp, nuôi cho anh ăn không ngồi rồi thật mập mạp.” Cô vừa nói vừa vuốt cái bụng nhỏ của anh, có thể chỗ đó là nơi duy nhất trên người anh còn có thể cảm nhận được chút da thịt.
“Lần trước Steven mới nói với anh là rất sợ em…” Anh cố nén cười, Steven là quản lý của nhà hàng Lâm Tam Tinh, có một lần sau khi anh vô tình dẫn Hinh Ý đến nhà hàng của Steven thì cô đã mê mệt người ta, nói ngày nào đó sẽ nhận ông ấy làm sư phụ. Nhưng mà sau khi Steven thưởng thức qua món ăn Pháp do cô nấu xong thì lại nhìn Vũ Chính nháy mắt cầu xin tha thứ.
“Lần trước ông ấy còn khen em có tiến bộ mà…”
“…”






Đứa trẻ
“Dạo này có khỏe không?” Giọng nói của Dư Chân truyền đến từ máy tính, cuộc họp của Giang Lâm kết thúc anh liền giữ cô lại, không thể nào liên lạc với cô, không biết cô thế nào, rất lo lắng.
“Khá tốt.” Hinh Ý nhìn vào khuôn mặt của Dư Chân trên màn hình tinh thể lỏng, nhàn nhạt mở miệng, nhưng thật ra cũng rất mệt mỏi, bên Giang Lâm tích lại một đống công việc cần cô xử lý, mỗi lúc trời tối bọn họ lại hẹn thời gian ở trong thư phòng làm việc. Tuy Hà Thư Mẫn cùng Dư Chân thật sự là trợ thủ đắc lực nhưng có một số việc phải do chính tay mình xử lý mới được.
“Không cần quá lo lắng cho chuyện bên này, anh cùng Thư Mẫn sẽ xử lý tốt.” Anh nhìn đôi mắt hơi quầng thâm của cô, chỉ cảm thấy đau lòng.
“Tôi đương nhiên là tin tưởng vào năng lực của hai người.” Cô nhàn nhạt cười, khóe mắt liếc nhìn vào hộp quà nho nhỏ đặt ở một góc bàn sách, đôi mắt dịu dàng dường như hàm chứa một chút nước ươn ướt.
Anh chậm rãi chống đỡ thân thể, chậm rãi điều khiển xe lăn, Hinh Ý cũng lập tức xoay người bước ra khỏi phòng ngủ, anh không muốn cô biết thì cô sẽ xem như không biết. Dù cho trong lòng như bị một thanh đao hung hăng chém xuống, cô cũng không muốn anh không vui.
Vũ Chính điều khiển xe lăn đi đến bên giường, đã mệt mỏi không còn sức mà cử động nữa, tay run rẩy, chân run rẩy, cả người đều run rẩy, dạ dày không ngừng co rút. Những giọt mồ hôi to như hạt đậu đọng trên khuôn mặt tái nhợt của anh, nhắm mắt lại, cắn chặt răng, làm cho cơn khó chịu xuyên qua toàn thân từ từ lùi đi.
Hinh Ý ở ngoài cửa cố làm cho mặt mình nặn ra được một nụ cười, gượng ép khẽ động cơ mặt, cố gắng thoải mái mở cửa phòng, bước chân đạp trên thảm dày bằng lông dê mềm mại phảng phất như đang bay, không hề chân thật.
“Hôm nay sao lại sớm vậy?” Nghe thấy tiếng động Vũ Chính ngẩng đầu lên, nhìn người đang đi về phía mình, khuôn mặt quay về vẻ bình thản. Tay đang ôm lấy dạ dày chậm rãi không một tiếng động mà đặt lên đùi.
“Tình hình bên kia rất tốt.” Cô lẳng lặng ngồi trên giường, chỉ nhìn vào khuôn mặt anh, thứ cầm trên tay đặt ra sau lưng, đáy lòng dâng lên một nỗi đau đớn bén nhọn không tên, lạnh buốt đến tận sâu trong lòng.
“Vẫn còn sớm, hôm trước đánhh thua anh không phải không cam lòng sao? Đêm nay chúng ta tiếp tục.” Anh giữ vững tinh thần nắm lấy tay của cô, cảm giác lạnh buốt truyền đến từ lòng bàn tay làm cho Hinh Ý run lên.
“Nhưng mà bây giờ em rất buồn ngủ, hay là để sáng mai chúng ta đánh đi.” Hốc mắt cô nong nóng nhìn vào ánh mắt của anh, biết rõ anh không nhìn thấy rõ lắm cho nên mới không kiêng nể gì mà lộ ra cõi lòng đau thương của mình, luôn để ý cẩn thận như vậy, ngay cả đau lòng cũng không muốn để cho anh biết, nước mắt đã gần tràn ra khỏi hốc mắt, nhưng vẫn cắn răng nhịn xuống.
“Không cần đâu, bây giờ đánh một chút đi.” Mỗi lần đều nói như vậy để dụ dỗ anh ngủ. Thật ra thì anh chỉ muốn có thêm nhiều thời gian ở cùng cô, dù chỉ là một chút.
“Chẳng lẽ anh không biết phụ nữ mang thai rất thích ngủ sao? Mặc kệ, anh nhất định phải ngủ cùng em.” Nói xong liền vươn tay ôm lấy anh.
Trong ánh mắt anh hiện lên một vẻ khác thường, rồi lại nhanh chóng sa sút tinh thần, nhẹ nhàng đẩy hai tay đang duỗi tới của cô ra, cắn chặt răng chống đỡ thân thể xoay qua bên kia, tay phải run nhè nhẹ, trong không khí chỉ nghe thấy tiếng hít thở dồn dập.
Cô đau lòng giúp anh chỉnh lại tư thế, cẩn thận đỡ anh nằm xuống ngủ, cầm lấy chiếc gối ngỏ cuối giường, nhẹ nhàng đặt xuống hai chân của anh. Nắm lấy bàn chân mềm mại