The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134552

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/552 lượt.

lạnh buốt của anh, nhẹ nhàng mát xa, từ từ tiến lên trên, chạm vào những chỗ trên cơ thể đã không còn cảm giác gì, vẫn không nhịn được mà ngừng thở.
Chân của anh gầy đến nỗi chỉ còn xương, dù cho được che phủ dưới lớp quần nhưng vẫn ốm yếu khiến cho lòng cô chua xót, với kiểu nôn như hôm nay của anh thì mỗi ngày thức ăn vào bụng cũng chẳng có mấy phần được hấp thu, còn có tác dụng phụ của những loại thuốc kia, anh làm sao mà không gầy chứ?
Nhấc tấm chăn mềm nhẹ nhàng đắp lên cho anh mới chậm rãi nằm xuống bên cạnh anh, tay của anh vẫn đè chặt lấy dạ dày, nhẹ nhàng mà run rẩy nhưng lại không để lộ ra chút gì.
Trong bóng tối, cô để chồng lên bàn tay kia của anh, một vòng rồi lại một vòng mà xoa xoa dạ dày cho anh, thân thể căng cứng của anh bắt đầu thả lỏng, từ từ trở nên thư thái hơn, tay không còn chút sức đè lại bàn tay còn đang lượn vòng của cô, nhẹ nói: “Ngủ đi.”
Mà cô chỉ ôm chặt lấy eo của anh, dán vào trước ngực anh, cảm nhận nhịp thở phập phồng thuộc về anh, để cho tiếng tim đập của anh cùng với tiếng sóng biển ngoài kia nhẹ nhàng truyền đến, chiếm cứ lấy toàn bộ thế giới của cô.
Cô khẽ mỉm cười, có thể nghe thấy tiếng tim đập của anh như vậy, hít lấy hơi thở của anh, đối với cô mà nói cũng đã là ân huệ lớn nhất mà ông trời ban cho cô rồi. Thật sự, cô không cần thứ gì cả, hạnh phúc chỉ đơn giản như vậy, nhưng vì sao đến giờ cô mới phát hiện ra?
Dưới mảnh trăng mờ, cô ngửi thấy mùi hương Lavender nhàn nhạt lan tỏa trong không khí, nhưng không phải mùi hương của nước hoa mà là mùi hoa lavender nở tràn đầy cảm giác mới lạ, giống như muốn thấm sâu vào từng lỗ chân lông của cô.
Hinh Ý 18 tuổi, trước mặt là gió thổi mây bay cùng cánh đồng hoa lavender, cỏ lavender nho nhỏ, lẳng lặng e ấp hé mở, từng bụi từng bụi vươn ra xa, màu tím lãng mạn phập phồng trong gió như cuộn sóng, kéo dài mãi, dường như muốn kết hợp thành một đường với chân trời xanh biếc phương xa.
Chàng trai ưu nhã trắng nõn kia đang lẳng lặng đứng trên gò núi cánh đồng hoa lavender, vẻ mặt ôn tồn, bên miệng còn ẩn chứ nụ cười như có như không, không có thứ gì có thể ảnh hưởng đến vẻ dịu dàng trong ánh mắt anh. Ánh nắng vàng chói rơi trên khuôn mặt anh, phác thảo nên một góc cạnh đẹp nhất.
Cô từ xa đã nhìn thấy anh, không vẫn không vẫy tay với mình nhưng lại dùng ánh mắt ấm áp gọi cô đến, cô mỉm cười từng bước một đi về phía anh, như đang đi trên con đường vận mệnh của mình không chút do dự mà chạy về phía anh.
Trong lúc đó chiếc xe lửa trên cánh đồng như một mũi tên rời dây cung dùng hết tốc độ như muốn xé rách không gian tiến về phía trước, đường ray truyền đến những tiếng rắc rắc đơn điệu cùng tiếng va chạm chấn động nho nhỏ vang vọng cả vùng quê.
Xe lửa từ phía xa lao tới mang đến một làn gió làm cho cả cánh đồng hoa tím cuộn sóng, những cánh hoa lavender bay lả tả trong không trung, dường như cả không gian được bao phủ bởi một làn sương tím.
Cơn gió thổi tung góc áo trắng noãn của anh, anh lớn tiếng gọi cô, Hinh Ý chỉ có thể trơ mắt nhìn đoàn xe lửa kia cắt ngang con đường của anh lúc ấy, không nghe thấy tiếng anh gọi nữa, cũng không nhìn thấy hình bóng anh đâu.
Đến khi đoàn xe lửa đi xa cô mới phát hiện ra đã không còn anh, bầu trời cùng mặt đất lúc này chỉ còn lại một mảng màu tím, mà vẻ thuần khiết sớm đã theo gió cuốn đi mất dạng.
Cô đang tìm kiếm, vẫn mãi tìm kiếm, nhưng mà vẫn không nhìn thấy anh, ở đâu cũng không thấy anh.
Ở đâu cũng không có…
Đột nhiên Hinh Ý cảm thấy như đang tỉnh lại từ trong mộng, thì ra chỉ là một giấc mơ, cô từng ngụm từng ngụm hít thở, trong phòng ngủ yên tĩnh và tối tăm chỉ nghe thấy tiếng sóng biển, cô nhẹ thở hổn hển, lúc đang định từ từ bình tĩnh lại, tay sờ sang kế bên, chỉ còn một mảnh ga giường trống trơn.
Cô ngồi vụt dậy, quay người sang nhìn lướt qua chiếc đèn tường mờ mờ trong phòng ngủ, cũng không có Vũ Chính. Đôi mắt nhìn về phía ban công bình thường anh hay ngồi, cũng không thấy bóng dáng anh đâu.
Khoác thêm một lớp áo, cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ màu đen bằng sợi tơ, sau đó liền ra khỏi phòng.
Mang một chiếc dép lên mềm mại đi trên sàn nhà bằng gỗ cung, ngọn đèn mờ nhạt rơi trên mặt đất, dường như được phủ bởi một tầng sương. Cô lần lượt tìm các gian phòng, một phòng rồi một phòng, lúc đẩy cửa phòng ra, ngay cả chính cô cũng không thể nói lên đó là cảm giác gì, nói chính xác thì đó hẳn