Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/506 lượt.
Giang Vũ Chính, anh bị điên rồi có phải không?” Run rẩy đóng vòi sen lại, muốn cởi quần áo ướt đẫm trên người anh xuống. Cứ như vậy nhất định sẽ bị bệnh, nước mắt lại càng không ngừng chảy, cho tới bây giờ cô vẫn không biết thì ra mình lại thích khóc như vậy, dường như khóc đến cạn cả nước mắt.
Đền thật gần nhìn hàng mi ướt đẫm của anh, nước thấm ướt khuôn mặt tái nhợt, trong suốt vô cùng đẹp mắt. Lòng của cô như quặn lại, hít thở cũng cảm thấy đau đớn.
“Bẩn…” giọng nói của anh rất nhẹ, nhẹ đến nỗi phảng phất như đang bay lượn trong không trung, hoàn toàn không có chút lực nào.
Cô vẫn không ngừng động tác tay mình lại, mặc kệ anh lẩm nhẩm cái gì, nhất định phải cởi quần áo ra trước
“Anh nói anh rất bẩn…” anh dùng sức đẩy cô ra, thật ra đã không còn chút sức nào, chỉ nhẹ nhàng đẩy cô dịch ra một chút, tay quờ quạng đặt trên vòi nước, nước lại một lần nữa chảy xuống, lần này là nước nóng. Anh chỉ hơi ngửa đầu lên, một lần nữa tựa đầu vào tấm kính thủy tinh trên tường.
Cô kéo anh vào trong ngực, ôm anh thật chặt, “Đừng như vậy, van xin anh…” cho dù đang bị nước nóng bao quanh nhưng thân thể của anh vẫn rất lạnh, một nỗi thê thương xuyên thấu vào nội tâm.
Anh không còn chút sức để mặc cô ôm lấy, “Em hãy chỉ nhớ kỹ những ký ức ngọt ngào trước kia thôi…” Anh như đang nói mê thấp giọng lên tiếng.
Nhất thời cô không kịp phản ứng, anh lại cười cười, “Đúng vậy… ai mà thích một tên tàn phế không thể làm được gì chứ?” Anh tự trả lời.
Cô chỉ ôm chặt lấy anh, nghẹn ngào nói: “Sở dĩ em nhớ mãi không quên những ký ức kia cũng là bởi vì trong hồi ức ấy có anh…” Cô tắt vòi hoa sen đi, tiếp tục cởi quần áo anh ra, chạm đến xương bả vai gầy yếu của anh, chính mình cũng không ngừng run lên.
Anh xụi lơ trong lồng ngực cô, “Rất đau… không thể làm được gì cả… anh không muốn…” đột nhiên bắt lấy tay của cô, mở to hai mắt, con ngươi màu đen thật sâu, nhưng ánh mắt lại bị bao phủ bởi một tầng sương mù, thê lương đến nỗi làm cho người ta tuyệt vọng. “Anh không muốn như vậy… không muốn mắc chứng động kinh… không muốn bị co giật…” Anh nhìn thật sâu vào cô, ánh mắt dường như muốn xuyên thấu qua cô, sợ hãi giống như một đứa trẻ không nơi nương tựa.
Cô để cho anh dán lên lồng ngực mềm mại của mình, một tay đỡ lấy đầu anh, một tay ôm lấy bả vai anh, cằm tựa vào đỉnh đầu anh, dùng sức cọ cọ, “Không đâu, làm phẫu thuật xong sẽ khỏi thôi, không còn chứng động kinh…” Giọng nói của cô dịu dàng dụ dỗ anh, giống như đang ôm lấy một đứa trẻ.
Mà anh chỉ khẽ run rẩy trong lồng ngực cô, cô có thể cảm giác được sự ấm áp này chảy vào đáy lòng mình, hợp thành một dòng suối ấm áp làm tan chảy băng tuyết.
Bao nhiêu năm qua, dù cho đã trải qua biết bao chuyện, cô vẫn không có cách nào quên được đã từng có một người đàn ông như vậy, trong đêm khuya vụng trộm khóc trong ngực cô, anh không biết, thật ra những giọt nước mắt kia đã rơi vào tận đáy lòng cô, cả đời khắc sâu trong tâm trí cô.
Như xa như gần
“Đã sốt 30 độ, phải gọi bác sĩ đến thôi.” Y tá nhìn nhiệt kế trong tay, lắc đầu.
Hinh Ý nhìn Vũ Chính cau mày nằm trên giường, khuôn mặt vì sốt cao mà ửng hồng, mái tóc đẫm mồ hôi, đôi môi tái nhợt khô ráo không còn chút sức sống, cô đã không ngừng dùng bông thấm nước dặm vào môi anh nhưng hiệu quả cũng rất nhỏ.
Tay cô run rẩy nhấn điện thoại, miêu tả đơn giản tình trạng của anh, bác sĩ liền tức tốc chạy đến. Nhưng mà hai giờ sau, đồng thời cùng chạy đến với bác sĩ còn có một người khác.
Cô nhìn thấy Lý Tử Ngôn thì nói không nên lời, ánh mắt căn bản không dám chạm vào ánh mắt của anh ta. Mấy ngày hôm trước đã còn luôn miệng nói với anh ta sẽ chăm sóc cho Vũ Chính thật tốt, vậy mà…
Ba giờ sáng, phòng bệnh VIP nằm trên tầng cao nhất của bệnh viện, y tá cùng bác sĩ đều bận rộn, vội vàng làm từng bước một, vội vàng kiểm tra… chỉ có Hinh Ý đứng xa xa ngây ngốc nhìn lại, cô không dám tới gần vì cảm thấy mình thật vô dụng, không biết dùng cách nào để làm dịu cơn đau đớn của anh.
Lúc này, cửa nhẹ nhàng mở ra, lão Lý vừa nhận điện thoại nặng nề bước vào, Hinh Ý không nhìn vào mặt anh ta, ánh mắt rơi trên vết bẩn lớn trên áo sơ mi của anh ta, cảm xúc trên mặt ngưng trọng, chân mày không hề giãn ra.
Vừa rồi lúc Vũ Chính được anh ta bế lên xe, bởi vì không chịu được xóc nảy mà trực tiếp nôn lên người anh. Mà