Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/505 lượt.
đạo có uy biết cương biết nhu, hôm nay lại tháo chiếc mặt nạ xuống, sau khi đã tháo xuống vẻ hoa lệ, ở trước mặt cô là một người đàn ông làm cho cô đau lòng.
Cô chỉ lẳng lặng đứng chếch ở một góc sảnh, nhìn anh, ngón tay chà sát môi, từng chỗ trên mặt bị ngón tay chạm vào đều là nước mắt, cô còn chưa kịp tự hỏi thì nước mặt đã rơi đầy mặt rồi sao?
Ngọn đàn dưới mặt đất chiếu rọi lên gương mặt anh, nơi đó đẫm mồ hôi, biểu lộ trên khuôn mặt bởi vì cơn co giật thống khổ mà gần như trở nên dữ tợn. Đôi dép lê bằng bông vải mang trên chân cũng đã rớt xuống, chân lại không mang tất, mắt cá chân có hơi biến dạng, ống quần bên chân phải đã kéo xuống tận bàn chân, trên đũng quần đã ẩm ướt, tất cả tất cả đều hung hăng làm cho lòng cô đau đớn.
Y tá bước đến gần anh, mà đột nhiên anh lại chụp lấy bình hoa bên cạnh ném đi, âm thanh vỡ vụn của đồ sứ vang lên trong căn phòng yên tĩnh, mà anh chỉ cắn răng, trán nổi gân canh nói một câu: “Cút đi.”
Hinh Ý giữ lấy tay y tá, từng bước một đi về phía anh, ngồi xổm xuống giúp anh nhấc chiếc xe lăn đang đè nặng trên chân xuống, anh chỉ cố né tránh, dường như không muốn cho cô nhìn thấy hai mắt của anh, xem tất cả những thứ đó như một sự sỉ nhục.
Cô ôm lấy anh muốn đỡ anh lên xe lăn, nhưng anh lại đột nhiên giãy giụa đẩy cô ra, “Anh nói em cút đi mà…” giọng nói như dốc cạn tất cả nỗi tuyệt vọng trong đáy lòng không hề giữ lại mà để lộ ra ngoài.
Cô bị anh đẩy ra mất trọng tâm lùi về phía sau, một tay chống lấy mặt đất, bị mảnh sứ làm cho bị thương, nhưng cô không hề cảm thấy đau, làm gì có nỗi đau nào có thể hơn được nỗi đau của anh?
Cô cố nén nước mắt, mở to hai mắt nhìn anh, bất chấp máu trên cánh tay mình, hai tay bưng lấy mặt của anh, bắt anh phải nhìn mình, nhưng không nói một câu nào.
Anh cảm nhận được bàn tay cô nâng mặt mình lên ươn ướt, lòng đau đến nỗi làm cho anh khó có thể thở được. Mà cô chỉ dùng hết sức đỡ anh lên xe lăn, giúp anh trở về phòng.
Ngọn đèn trong hành lang vẫn u ám, nhìn không rõ cảm xúc của mỗi người, lúc bước vào trong phòng ngủ, anh dùng lực đè bánh xe lăn lại, cúi đầu không thể nhìn rõ biểu lộ.
Cô đi đến trước mặt anh, đang muốn nắm lấy anh của anh nhưng không ngờ anh lại đột nhiên dùng hết sức đẩy ngã cô, giống như người điên dùng tốc độ nhanh nhất khóa cửa lại.
Cô vẫn còn chìm đắm trong nỗi chấn động khi anh thô lỗ đẩy ngã cô như vậy, chưa kịp phản ứng gì, chỉ trợn tròn hai mắt nhìn cửa phòng đóng kín lại, anh làm sao có thể làm ra chuyện như vậy chứ? Còn có ánh mắt vừa rồi khi anh nhìn cô, rõ ràng mang theo một vẻ chán ghét cùng hối hận sâu sắc.
“Giang Vũ Chính, anh mở cửa ra cho em.” Cô khóc đập cửa, tay còn dùng sức lắc lắc nắm khóa. Máu đọng trên cửa phòng màu trắng, xinh đẹp quỷ dị mà réo rắt thảm thiết.
Quản gia vội vã chạy tới, cô chỉ đập cửa, khóc gọi: “Mở cửa ra…”
“Chìa khóa, tôi muốn chìa khóa… đi lấy chìa khóa đến đây cho tôi mau lên…” Cô khóc quát lớn với quản gia. Quản gia lập tức tỉnh lại, chạy đi mang chìa khóa tới.
Cô chỉ đứng nhìn cánh cửa phòng ngăn cách bọn họ, loại sợ hãi không tên như một cơn bão tuyết đột kích lại, ở trong lòng cô rạch nên từng vết thương.
Quản gia mặt đầy sầu lo chạy lại mang chìa khóa đến, cô run rẩy nhận lấy, nhưng đút vào nhiều lần vẫn không có cách nào mở khóa ra, khi cô đã gấp đến độ sắp phát khóc thì chìa khóa rốt cuộc đã vào được.
Đẩy cửa phòng ra, quản gia cũng không dám theo vào, chỉ lẳng lặng ở bên ngoài trông coi.
Cô lướt cực kỳ nhanh qua phòng khách nhỏ, đi vào phòng ngủ, chỉ nghe thấy âm thanh vỡ vụn của thủy tinh. Xe lăn lật ngã trước cửa phòng tắm, cửa phòng tắm mở rộng ra.
Cô chậm rãi đến gần, nhìn vào bên trong nhưng vẫn đau mất mức không có cách nào đối mặt. Từ chỗ xe lăn đến tận phòng tắm là một vệt nước, kéo dài đến vòi sen trong phòng.
Mà Vũ Chính lại đang ngồi chết cứng dưới vòi sen phòng tắm, tư thế nghiêng ngả, hai đùi đều có vẻ mất tự nhiên, nhưng mà anh vẫn vô tư chưa phát hiện ra, chỉ nhắm mắt lại để mặc cho làn nước trút từ trên xuống, đầu vô lực mà dựa vào cửa thủy tinh, quần áo toàn thân ướt đẫm dính sát vào cơ thể càng hiện ra vẻ gầy yếu của thân thể.
Cô bước lên phía trước nhưng không ngờ lại là nước lạnh, lạnh buốt sối trên người, cô vốn chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, giờ phút này ướt đẫm gần như trong suốt, mơ hồ lộ ra đường cong lung linh. Rùng mình một cái, “