Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/519 lượt.
là run rẩy.
Thư phòng trốn trơn, phòng chứa quần áo cũng trống trơn, đi đến căn phòng cuối cùng trong hành lang, cửa căn phòng mở hé, cửa phòng lộ ra một chùm sáng, đó là phòng lab.
Cô đạp trên mặt thảm mềm mại, nhẹ đẩy cửa phòng ra, không gian nho nhỏ, chỉ khoảng 20 mét vuông, ngọn đèn màu xanh nhạt làm cho căn phòng tràn đầy cảm giác ấm áp. Không khí tràn ngập mùi thuốc lá, cô không quen nhíu mày, ánh mắt đảo qua bàn trà nhỏ, trên mặt là một điếu thuốc còn cháy nằm trên gạt tàn, khói trắng bay lượn lờ. Bên cạnh gạt tàn còn có một bình rượu đỏ chỉ còn gần một nửa, chiếc ly chân dài cô đơn nằm ngay bên cạnh.
Ngay cả cô cũng không biết đã bao lâu anh không hút thuốc, lúc anh còn làm việc ở Wall Street, có thói quen thức đêm, thực sự bởi vì áp lực quá lớn mà nghiện thuốc, tuy nhiên anh lại không nói cho cô biết, nhưng mà mũi của phụ nữ trời sinh lại rất mẫn cảm với mất thứ này. Có một lần đến nhà anh phát hiện mùi khói thuốc là nồng nặc trong nhà, cô xoay người cầm lấy túi da bước đi.
Anh chỉ nắm chặt tay cô lôi lại, thật lâu sau mới nói, “Cho anh chút thời gian được không?” Giọng nói lộ ra vẻ mệt mỏi.
Cô xoay đầu lại nhìn đôi mắt đỏ ngầu vì thức đêm của anh, thật sự đau lòng nhưng vẫn thấy chán ghét. Anh kéo cô vào trong lồng ngực, nhẹ nhàng đong đưa, hôn lên môi cô, làm cho cô nguôi giận.
Bình thường căn bản anh không cần dùng nước hoa, nhưng mà hôm nay cô ngửi thấy trên người anh mùi nước hoa nồng đến cỡ nào cũng không át được mùi thuốc lá, đẩy anh ra, nói một câu, “Không bỏ thuốc thì anh sẽ phải bỏ sắc.” Đôi mắt gắt gao theo dõi anh.
Anh lập tức nghiêm mặt nhìn cô, nghiêm trang nói: “Báo cáo bà xã đại nhân, bây giờ lập tức bỏ.” Sau đó lại ôm cô một lần nữa.
Cô vừa tức lại vừa cảm thấy buồn cười, cuối cùng lại rầu rĩ nói một câu: “Ai là bà xã của anh?” Rồi lại âm thầm mím môi cười.
Khoảnh khắc kia dường như đã trôi đi rất xa, rồi lại dường như chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm qua, từng hình ảnh một hiện lên trước mắt cô.
Trước chiếc ghế mát xa có dấu vết rượu đỏ đổ trên mặt thảm, vệt nước nhàn nhạt, dường như cô có thể ngửi thấy mùi rượu đỏ nhàn nhạt mang theo hương vị cay đắng trong không khí.
Trên tường là một TV LCD treo tường, lúc cô bước vào thì đang mở, chỉ là cô không chú ý xem nó đang chiếu cái gì, lúc này loa TV đột nhiên có tiếng động, tuy không lớn nhưng vẫn làm cho cô sững sờ.
“Aizz, bắt đầu từ ngày mai Giang tổng của chúng ta sẽ cáo biệt với danh hiệu Người đàn ông độc thân hoàng kim rồi, đến đây, chụp một tấm nào, nhìn xem biểu lộ u oán của Giang tổng của chúng ta kìa…” Trên màn hình TV là hình ảnh CFO của Giang thị trước kia rồi chuyển sang Vũ Chính.
Cô vẫn còn nhớ rõ chuyện kia, trước khi kết hôn một đêm, một đám quản lý cấp cao của Giang thị cùng với bạn bè của anh cảm thấy không thể để cho anh cứ như vậy mà bị mất đi một thời quý tộc độc thân được, làm như vậy là để giữ lại thời khắc tốt đẹp nhất, cho nên đã bao hết phòng tổng thống mở một vũ hội tên là “The last single party”, trong đó còn chiếu rất nhiều ảnh chụp “gợi cảm” được truyền đến tay Hinh Ý.
Trong màn hình anh chỉ biết lười biếng dựa vào chiếc ghế sofa màu trắng, đôi chân thon dài mạnh mẽ duỗi ra, một nụ cười nhàn nhạt điên đảo chúng sinh quét qua màn ảnh.
Mỉm cười như vậy, làm cho trái tim Hinh Ý không kìm được mà run lên, khóe miệng cũng hiện lên một nụ cười cay đắng.
Đám người trên màn hình tiếp tục ồn ào, ỡm ờ mà đưa một cô gái vào trong lồng ngực anh, cô gái kia ngồi trong lồng ngực anh nhẹ nhàng vuốt ve, mà anh vẫn lạnh nhạt quét qua tất cả mọi người, vừa lúc đó tiếng chuông điện thoại vang lên, nhìn màn hình điện thoại, trên mặt lại hiện lên một vẻ dịu dàng vui vẻ.
Trong đám người tiếp tục có người ồn ào, “A… a… Giang tổng của chúng ta vẫn chưa phải là gái đã có chồng mà? Vậy mà đã bị vợ quản lý nghiêm ngặt vậy rồi, cuộc sống sau này làm sao mà tốt đẹp được đây…”
Anh chỉ nhẹ giọng nói với mọi người một câu: “Excuse me.” Rồi đứng dậy đi ra sân thượng nghe.
Vành mắt của cô đỏ lên nhưng vẫn còn đang cười, cú điện thoại kia là do cô gọi tới, cô nhớ rõ, nhớ rất rõ.
Màn hình trên tường đột nhiên trống rỗng, sau đó hiện lên một hình ảnh khác, lễ đường tràn ngập hoa bách hợp màu trắng hiện ra trên màn hình, nước mắt của cô chảy xuống, khóe miệng mỉm cười dần dần ngày càng tươi hơn, vẻ mặt lo lắng của cô hiện lên trên m