Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/504 lượt.
àn hình.
“Tôi Giang Vũ Chính, xin dùng danh nghĩa của chúa để thề, bất kể trong hoàn cảnh nào, bất kể giàu có hay nghèo khổ, bất kể khỏe mạnh hay bệnh tật, vĩnh viễn chỉ yêu một mình Lâm Hinh Ý, dùng tất cả sức mạnh của mình để bảo vệ cô ấy, yêu quý cô ấy, đến chết cũng không đổi.”
Cô không nghe thấy anh đã nói gì lúc đó, chỉ nhìn ánh mắt chăm chú của anh trên màn hình, kiên định như vậy, vẫn là âm lượng bình thường nhưng lại mạnh mẽ lạ thường, từng chữ từng chữ từ trong miệng anh nói ra.
Cô lúng túng không biết phải phản ứng thế nào, từng giọt nước mắt tinh tế rơi xuống nhưng lại không có cách nào che giấu được nụ cười trên miệng. Cho tới hôm nay, có lẽ qua 50 năm nữa, cô cũng không có cách nào nhớ lại năm đó rốt cuộc cô đã mặc chiếc áo cưới hoa lệ như thế nào, đeo trang sức xa hoa ra sao đã không còn trong trí nhớ nữa, nhưng vẫn không có cách nào quên được biểu lộ chân thật của anh khi đọc lời tuyên thề, còn có ánh mắt thâm tình anh nhìn cô.
Hai bên đường vào giáo đường trang trí đầy những bông hoa hồng đang nở rộ, thơm ngát mà rực rỡ, rậm rạp vây kín hai bên lối vào, hoa rơi đầy đất.
Khi suy nghĩ của cô đang chậm rãi bay xa thì dưới lầu có tiếng động đánh thức cô.
Bước chân vội vàng xao động mà mất trật tự giẫm lên cầu thang bằng gỗ, nhịp tim của cô không ngừng đập nhanh hơn, trong cơ thể có một dòng nhiệt không ngừng quay cuồng.
Ánh đèn đặt dưới đất tản ra ánh sáng mờ nhạt làm cho một góc phòng khác xa hoa tịch mịch tăng thêm một chút ấm áp nhưng lại không có cách nào làm cho trái tim của con người đang chìm đắm trong tĩnh mịch kia ấm áp.
Xe lăn ngã lăn bên cạnh đàn dương cầm, Vũ Chính chống đỡ thân thể của chính mình, tay trái cố chống lên mặt thảm, tay phải không có lực buông lỏng trên chiếc xe lăn đang đè nặng đùi phải của mình, tuy vậy vẫn không có cách nào thoát khỏi sự trói buộc của chiếc xe lăn đang lật ngã.
Mồ hôi hai bên thái dương lấp lánh dưới ánh đèn, khóe miệng của anh nhếch lên thành một nụ cười tự giễu, cuối cùng, xụi lơ dưới chân cây đàn dương cầm, run nhè nhẹ. Ngón tay lướt qua mặt đàn dương cầm màu đen bóng loáng, anh nhắm mắt lại, đắm chìm trong đó.
Đàn dương cầm đang mang anh về với quá khứ. Khi còn bé, anh dùng kĩ thuật đàn điêu luyện của mình để giành được sự tán thưởng của mẹ, cũng là lúc anh phải chịu đựng những ánh mắt lạnh lùng nhất của những con người mang bộ mặt tư sản trong nhà họ Giang; sau khi lớn lên, anh dùng tiếng đàn hoa lệ của mình hấp dẫn người con gái mình thích; khi anh mới đến Mĩ du học, anh dùng những ngón tay linh hoạt của mình lướt trên phím đàn để kiếm tiền sinh hoạt phí; mỗi lần cô giận dỗi, anh luôn có thể sử dụng tiếng đàn ưu nhã của mình để làm nguôi cơn giận của cô, thậm chí lúc cầu hôn anh vẫn ỷ lại tài năng đó của mình.
Nhiều đêm không thể ngủ được, đó chính là lớp áo giáp để anh che giấu sự yếu đuối của mình, cho dù chỉ là những âm thanh không thành tiếng cũng có thể khiến cho anh cảm thấy như được hít thở, có thể tự gặm nhấm vết thương.
Giang Vũ Chính kiêu ngạo không chê vào đâu được rốt cuộc có bao nhiêu khoảnh khắc liên quan đến 88 phím đàn đen trắng này, ngảy cả chính anh cũng không nhớ rõ. Nhưng mà, hôm nay thì sao? Anh chỉ có thể cười, cười đến nỗi bờ môi run rẩy, khuôn mặt lộ ra vẻ thống khổ làm rung động lòng người.
Anh của hiện tại, ngay cả bàn đạp cũng không đi tới nổi, bàn tay phải run rẩy đè xuống phím đàn cũng không còn sức, lại càng không cần phải nói đến việc có thể lưu loát diễn tấu lên một bản nhạc.
Đùi bắt đầu run rẩy, kịch liệt run rẩy, ngay sau đó là cơn đau đớn không ngừng quay cuồng, từng chút một xé rách lý trí của anh…
Co giật? Chứng động kinh? Nụ cười trên mặt anh bởi vì đau đớn kịch liệt mà méo đi, lộ ra vẻ tuyệt vọng, theo cơn đau đớn ngày càng mãnh liêt, anh đột nhiên dùng đầu đập vào chân khung đàn dương cầm, cười như một kẻ điên, làm cho lòng người chấn động. Muốn cho cơn đau kia chấn át triệt để cơn đau hiện giờ của anh.
Y tá trên lầu dường như cũng nghe thấy tiếng động nên cấp tốc vội vã chạy từ trên xuống.
Hinh Ý nghe thấy một góc phòng khách truyền đến một tiếng đập, chạy thật nhanh đến chỗ đó thiếu chút nữa đã trượt chân trên tấm thảm, cả người đều run rẩy, lòng không có lý do gì lại thấy chua xót, thẩm thấu vào da thịt của cô.
Một gian thương khôn khéo mạnh mẽ có khả năng thét ra lửa trên thương trường, một lãnh