Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/481 lượt.

ở phòng triển lãm tranh vừa đi lại vừa đứng lâu như vậy, cô biết rõ anh đã kiệt sức, nhưng mà biết tính cách quật cường của anh nên chỉ có thể yên lặng đứng nhìn. Nhìn thấy những giọt mồ hôi trên trán anh từng giọt từng giọt nặng nề chảy xuống, trái tim như bị khoan sâu vào đau đớn không có cách nào xem như không nhìn thấy.
“Không được, anh sao phải dùng đến xe lăn chứ?” Lần này anh không tức giận, chỉ giống như một đứa bé tranh luận với cô, ngang ngược lại không chịu nói lý. Anh cũng sẽ không lộ ra bộ mặt như vậy với người ngoài, dù cho ở trước mặt cô cũng rất ít, nhưng khiến cho cô cảm thấy khó hiểu chính là, anh hôm nay lại tùy hứng như vậy, lơ đãng mà đem tất cả của anh lộ ra trước mặt cô, không hề giữ lại.
Cô chán nản, “Ngồi xe lăn thì sẽ không cần phải mệt như vậy…” tiếp tục cố gắng khuyên bảo.
“Anh tuyệt đối không thấy mệt.” Anh cẩn thận ngăn lại.
“Em biết rõ anh không kêu ca, nhưng mà hãy chừa chút sức làm chuyện chúng ta muốn làm đêm nay đi, đúng không?” Cuối cùng cô xuất ra một đòn sát thủ, nhưng không ngờ anh lại ghé sát vào tai cô nói: “Tinh lực của anh rất dào dạt, đêm nay có làm cũng không sao.” Những lời này vừa nói ra thì đã làm cho cô không còn có thể nói gì được nữa.
Nhưng mà, người đàn ông vừa nói với cô “tuyệt đối không thấy mệt” kia lúc cô cùng bồi bàn đỡ anh ngồi xuống, anh đau đến sắc mặt trắng bệch, đôi môi vốn đã tái nhợt lại khẽ run rẩy, không muốn làm cho cô lo lăng nên khi nếp nhăn giữa hai chân mày còn chưa tan đi đã nặn ra một nụ cười: “Không sao.”
“Mới là lạ ấy!” Cô “cười” khom người xuống chỉnh lại tư thế hai chân cho anh, lại phát hiện ra đầu gối của anh đã cứng ngắc không có cách nào gập lại, sững sờ, ngẩn người, thân thể của anh không còn chút sức mà lại cứng ngắc làm cho lòng người ê ẩm, hôm nay thời gian đứng quá dài, thân thể của anh căn bản không chịu được thời gian đi bộ cùng đứng thẳng dài như vậy. Tay của cô nhẹ nhàng giúp anh mát xa thư giãn gân cốt, lúc này mới thoáng gập lại được một chút.
Anh cúi đầu, có chút áy náy nói: “Sorry.” Ánh mắt cảm giác như bị thất bại, làm cho không người nào có thể bỏ qua.
Nhưng cô lại không để ý đến anh, cuối cùng sau khi giúp anh chỉnh lại tư thế của hai chân xong, nhìn dư âm của ánh mặt trời đã lặn rơi vào trên tóc anh, cười nói: “Hôm nay em cũng muốn làm cho anh surprise (ngạc nhiên)…” Sau khi nói xong thì chạy lên sân khấu nhỏ trong nhà hàng, trao đổi với nhạc công ở đó một chút, lại đi tới vị trí hát chính.
Tuy anh rất ngạc nhiên nhưng vẫn cười rồi nhép miệng nói: “Surprise?”
Cô cầm microphone, cười nói với anh, “Yes, surprise.” Tất cả mọi người đều chăm chú nhìn cô, thật ra cô đã làm rất nhiều bài diễn thuyết, lúc còn học đại học, sau khi ra ngoài đi làm… nhưng chưa bao giờ căng thẳng như vậy, cô hít một hơi thật sâu, cầm microphone nói: “Thật xin lỗi vì đã làm mất thời gian của mọi người, hôm nay là sinh nhật của chồng tôi, tôi hy vọng có thể trổ tài hát tặng anh ấy một bài hát.” Mọi người ở dưới vỗ tay từng đợt, cô căng thẳng cắn cắn môi, nở một nụ cười vui vẻ nói: “Lâu quá rồi không hát, có hơi căng thẳng một chút, nhưng mà tôi đã từng giành được giải trong cuộc thi ca hát ở trường học.” Người ở dưới đài lại bắt đầu vỗ tay, cô lại bổ sung thêm một câu: “Tuy chỉ là giải khuyến khích…” mọi người lại cười vang.
Tiếng đàn ghita nhu hòa chậm rãi vang lên, ánh tà dương rơi nghiêng trên người cô, cô cầm microphone, nét vui vẻ nồng đậm trên mặt bớt đi, mà chuyển thành đôi mắt dịu dàng, nhìn về phía người đàn ông trong lòng cô kia.
"As long as stars shine down from heaven.
And the rivers run into the sea.
Till the end of time forever.
You are the only love I\'ll need.
In my life you\'re all that matters.
In my eyes the only truth I see.
When my hopes and dreams have shatte Red.
You\'re the one that\'s there for me.
When I found you I was blessed.
And I will never leave you, I need you"
Giọng hát dịu dàng của cô chạm đến tâm hồn mỗi người mà cũng đủ sức để gõ cửa trái tim anh, anh chưa bao giờ biết thì ra cô còn có bộ mặt như vậy. Cô là một người phụ nữ mạnh mẽ, mỗi người đều có một tấm màng bảo hộ của mình, ít nhất là ở trước mặt mọi người, cô chưa từng làm chuyện này, có lẽ tình yêu của cô với anh được giấu quá sâu, anh không phải không cảm giác được, nhưng mà hôm nay lại trực tiếp biểu đạt như vậy, làm cho anh không thể nói lên lời sự kinh ngạc của mình. Cô tốt đẹp như vậy, làm sao c


Insane