Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134527

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/527 lượt.

u khi đưa ra một quyết định vô cùng gian nan, loại dũng cảm liều lĩnh kia thẩm thấu vào từng lỗ chân lông trên cơ thể cô.
Đào hoa như trước?
“Xin chào! Văn phòng tổng tài Giang Lâm đây ạ.” Giọng nói của thư kí truyền đến trong điện thoại, có người nói, muốn biết ông chủ có thành công hay không thì có thể nhìn thư kí mà anh ta chọn lựa.
Mà theo Hinh Ý thấy thì thư kí Triệu này là một nhân tài trong vạn người, trước kia cô cũng từng tiếp xúc với cô ấy, dù có nhiều việc thế nào thì cũng chỉ có một mình đảm đương tất cả.
“Tôi muốn gặp tổng tài của cô, Giang Vũ Chính.” Hinh Ý nói thẳng ý của mình.
“Xin hỏi tiểu thư đến từ công ty nào? Có hẹn trước không?” Giọng nói của thư kí truyền đến trong điện thoại.
Hinh Ý nhẹ nhàng cười một tiếng, trêu đùa nói: “Chẳng lẽ tôi muốn gặp chồng của mình cũng không được sao?”
Trong nháy mắt thư kí bên kia rất kinh ngạc nhưng rồi khôi phục rất nhanh, “Bà Giang, bà khỏe chứ, hiện tại Giang tiên sinh đang họp, ngài ấy dặn tôi có bất cứ chuyện gì cũng chờ ngài ấy họp xong rồi nói sau…”
Hinh Ý chưa nghe cô nói xong đã trực tiếp ngắt điện thoại, cô đã gọi cho anh ba lần rồi, điện thoại riêng thì luôn tắt máy, gọi đến văn phòng không phải họp thì là đang nghỉ ngơi.
Cô không hiểu anh đang suy nghĩ gì nữa, đang lúc mình quyết định trở về thì anh ta lại tránh không gặp, dường như đang khảo nghiệm sự kiên nhẫn của cô. Cô tự thấy mình cũng không phải người vội vàng hấp tấp, nhưng mà ở trước mặt anh lại vĩnh viễn không có cách nào tìm lại được vẻ mặt không đổi sắc dù núi thái sơn có sập xuống.
Cô buồn rầu vùi mặt vào trong chăn, lăn qua lăn lại suy nghĩ vạn lần, rồi lại rời giường, trời không chịu đất thì đất phải chịu trời thôi. Ai bảo anh là nhà cái, tất cả đều nắm trong tay.
Xe đứng trước cửa tòa nhà Giang Lâm, Hinh Ý nhìn tòa nhà hoàn toàn lạ lẫm, trong lòng trống rỗng, đối với việc hôm nay tìm đến Giang Vũ Chính rốt cuộc là đúng hay sai cô cũng không dám chắc. Cô chưa bao giờ đánh một trận chiến mà không nắm chắc như thế này, không chỉ bởi vì không có năng lực mà càng bởi vì đối thủ là Giang Vũ Chính.
Cô xuống xe hít một hơi thật sâu, nhắm hai mắt lại cho mình bình tĩnh lại một chút, mỗi lần trong công việc gặp vấn đề nan giải nào cô đều làm như vậy, một khi mở mắt ra dường như đã đến một thế giới khác.
Lúc đi qua sảnh lầu một của tòa nhà Giang Lâm, cô cảm thấy có rất nhiều ánh mắt đều tập trung về phía mình, cho dù cô ăn mặc không quá tùy tiện, càng không mặc quần áo đẹp đẽ gì, nhưng rất nhiều người đã lập tức nhận ra cô.
Rất nhiều người trong này, kể cả cấp dưới trước kia của Lâm thị, còn có các giám đốc của Giang thị, bọn họ hẳn là biết rất rõ về cô. Chỉ là tất cả mọi người đều rất mẫn cảm, hai năm trước tổng tài Lâm thị xuất ngoại du học hai năm hôm nay đột nhiên xuất hiện ở Giang Lâm có dụng ý gì?
Hinh ý không để ý đến ánh mắt của những người kia, đứng thẳng lưng, cao quý như bình thường đi vào trong thang máy, nhấn nút. Nhìn những con số trên màn hình ngày càng tăng dần, lòng của cô cũng ngày càng căng thẳng, cầm chặt chiếc túi LV nhưng mà vẫn không có cách làm cho lòng bình tĩnh lại.
Rốt cuộc thang máy dừng ở tầng 75, tuy cô chưa quen thuộc bố trí của nơi này nhưng lúc bước ra khỏi thang máy lại ngoài ý muốn gặp một người, cô ấy tại sao lại ở đây.
Hinh Ý biết tên Hà Thư Mẫn cũng là do nghe được từ miệng Vũ Chính, cô là một đại cổ đông trong JL của anh, một người tốt nghiệp nhưng không về công ty của ba mình mà lưu lạc sang Wall Street, nghe giọng điệu của Vũ Chính có thể nhận ra được anh có phần tán thưởng cô ấy, nhưng Hinh Ý cũng không ngờ tới lại gặp cô ấy ở đây.
Hà Thư Mẫn mặc dù chưa chính thức gặp mặt Hinh Ý, nhưng trên tạp chí có hình của cô, tuy hiện tại đã cắt tóc nhưng nhìn chung cũng không thay đổi, tất nhiên cũng có thể nhận ra cô.
Giờ phút này hai người phụ nữ ngoài ý muốn chạm mặt nhau nên có hơi ngẩn người, nhưng cả hai đều là người thông minh, rất nhanh đã khôi phục lại như bình thường.
Hinh Ý nhìn Hà Thư Mẫn mặc một bộ quần áo công sở, cả người toát ra một loại khí chất tinh anh sắc sảo, mỉm cười vươn tay nói: “Trước kia có nghe nhắc đến tên Hà tiểu thư, lúc này đây mới có cơ hội được gặp mặt.”
Hà Thư Mẫn khựng lại một lát rồi cũng cười nói: “Lâm tiểu thư, xin chào.”
Cách gọi Lâm tiểu thư này làm cho máu của Hinh Ý cũng đông lại, nhưng mà rất nhanh c