Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/525 lượt.
trước.”
Sau khi nói xong thì đứng dậy, bước thật nhanh ra ngoài.
Vũ Chính dựa cả người vào lưng ghế, cười khổ tự an ủi mình, chỉ cần cô trở về, anh nhất định sẽ có cách khiến cô tiếp nhận mình thêm một lần nữa. Bây giờ quá đột ngột, cô chỉ không quen mà thôi.
Ngàn tính vạn tính, anh đã thành công. Tất cả kỹ xảo trên thương trường đều đã đem hết ra, cô đã trở lại, rõ ràng nỗi thê lương đã xuyên thấu nội tâm, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy vui mừng, như loại uống rượu độc giải khát, vui vẻ mà uống chén rượu độc của Lâm Hinh Ý.
Sau khi Hinh Ý ra khỏi cửa vẫn còn mỉm cười chào hỏi Kelvin. Vào trong thang máy, tỉnh táo nhìn những con số từng chút từng chút nhỏ dần. Trong đại sảnh lầu một nhìn thấy người quen cũ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh chào hỏi đối phương, lúc đi đến bãi đỗ xe còn gọi cho mẹ nói mình đã đàm phán thành công, bảo bà không cần lo lắng.
Cầm chìa khóa xe trong tay, nhấn nút bảo vệ, mở cửa xe, khởi động xe, trên đường lớn, cô liều mạng mà kìm nén mình, cô tự nói với mình, Lâm Hinh Ý không phải người phụ nữ như thế, vì một người đàn ông không đáng để yêu mà đau lòng, lại còn rơi nước mắt, đây làm sao có thể là người phụ nữ mạnh mẽ trong lòng mọi người được?
Cô chạy xe đến thẳng bờ biển, nghe âm thanh sóng biển đánh vào bờ cô mới dám nằm lên tay lái, khẽ khóc thút thít, tiếng khóc càng lúc càng lớn, cả thân thể đều run rẩy.
Cô không ngờ lại đau đớn như vậy, cô tưởng rằng mình đã có thể từ bỏ, thực sự cô đã không còn hận anh như trước, nhưng mà vì sao vẫn không thể thản nhiên đối mặt? Vì sao vẫn còn đau lòng như vậy?
Thì ra mình vẫn không thể từ bỏ được.
Âm thanh của tiếng sóng có thể áp đảo được tiếng khóc nhưng lại không thể lấn át được tình cảm của chính cô đối với anh, loại đau đớn này khi nào thì mới chấm dứt đây?
Về nhà
“Em thật sự trở về sao?” Phương Hiểu Văn nhìn Hinh Ý thu dọn đồ đạc nên nhịn không được hỏi một câu.
Hinh Ý tức giận quay đầu lại nói: “Tiểu thư à, đây đã là lần thứ năm kể từ hai tiếng trước chị vào phòng hỏi em câu này rồi đấy.”
“Chị chỉ muốn em hiễu rõ mà thôi, có vui vẻ hay không chỉ có chính em biết.” Cô chỉ hy vọng sau này Hinh Ý không hối hận vì lựa chọn hôm nay của mình, Giang Vũ Chính là ai chứ? Lúc trước anh ta để cho Hinh Ý ra đi đã là nhượng bộ lớn nhất rồi, hôm nay nếu Hinh Ý trở về thì chắc chắn phải là cả đời. Cô biết Hinh Ý yêu anh ta, nhưng mà vì yêu như vậy cho nên mới phải đau đớn như thế.
Hinh Ý cười cười, “Vui hay không có đôi khi không phải do mình lựa chọn.” Nhưng nếu như cô có thể lựa chọn, cô nghĩ mình sẽ trở lại, trong lòng của cô vẫn chứa một người, bất kể là thế nào đều không có cách nào xóa đi những dấu vết của anh.
Trong lòng Hinh Ý có cảm giác rất lạ, nhưng lại không thể nói nên lời đến tột cùng đó là cảm giác gì. Sao anh phải khổ như vậy? Tốn công tốn sức thay đổi hoàn toàn căn nhà như vậy, tốn nhiều thời gian, tiền bạc cùng công sức như vậy chi bằng bỏ tiền ra mua một ngôi biệt thực khác còn hơn. Huống chi, anh không chỉ có ngôi biệt thự này, tùy tiện tìm một cái cũng có thể thoải mái hơn cái này, tại sao phải sống chết để tâm đến nó như vậy?
Quan gia dẫn có đến lầu hai, đi qua hành lang, đến cửa một căn phòng sâu nhất, mở cửa, đang muốn mang hành lý vào thì Hinh Ý gọi ông lại.
“Đây là phòng của anh ta sao?” Hinh Ý lạnh lùng mở miệng hỏi.
Quản gia gật gật đầu, muốn nói gì đó nhưng có cuối cùng lời cũng không nói ra khỏi miệng.
“Dẫn tôi đến phòng khách đi.” Giọng điệu của cô kiên định không để cho người khác cự tuyệt, nhưng vẫn nhàn nhạt.
Quản gia thở dài, tiên sinh đã sớm nói với ông dẫn vợ của cậu ấy đến phòng khách, nhưng mà ông vẫn hy vọng tiên sinh đã đoán nhầm, thật ra thì phu nhân vẫn nguyện ý ở bên cạnh tiên sinh.
Không ngờ tới phu nhân lại không muốn.
Quản gia mở cửa một gian phòng dành cho chủ nhân kế đó, vừa đi vào vừa nói: “Thật ra thì đây cũng là phòng của chủ nhân, căn phòng này cùng chung một phòng chứa quần áo với tiên sinh.”
Cả bức tường trong phòng dường như đều là cửa sổ hình cung, toàn bộ quan cảnh hồ nước nhân tạo đều không bị bỏ sót.
Hinh Ý không nhìn thiết kế của phòng ngủ nữa, đi theo quản gia hai tay cầm hành lý vào phòng chứa quấn áo, ngay lúc cô bước vào phòng chứa quần áo, cả người giống như bị hóa đá, vẫn không thể nhúc nhích.
Cả căn n