Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/526 lượt.

ô lại cười cười nói: “Tôi là bà Giang.” Nói xong liền đi về phía thư kí, bỏ lại Hà Thư Mẫn sững người tại chỗ.
Sau khi Hà Thư Mẫn ngây người thì nhìn theo bóng dáng của Hinh Ý, trên mặt hiện lên một nụ cười tán thưởng, đây tuyệt đối là một đối thủ thú vị.
Nhưng mà điều làm cho Hinh Ý cảm thấy giật mình chính là thư kí thấy mình cũng không tỏ ra kinh ngạc, mỉm cười nói với cô: “Bà Giang, Giang tổng còn đang họp ở lầu 70. Ngài ấy dặn dò tôi cứ mời bà vào phòng trước.”
Hinh Ý vừa đi theo thư kí đi vào phòng làm việc của anh vừa vô cùng kinh ngạc, anh biết mình nhất định sẽ đến sao?
Cách bài trí trong văn phòng tuyệt không làm cho cô cảm thấy kinh ngạc, bởi vì Giang Vũ Chính là người như vậy, trầm ổn và sống nội tâm, nhưng lại làm cho bạn không biết lúc nào sẽ đâm bạn một nhát.
Cả văn phòng đều lót thảm dày, nhiệt độ của điều hòa cũng không thấp, chắc là sợ chân của anh không chịu được.
Chân của anh không thể chịu lạnh, cho nên công việc giữ ấm nhất định phải làm cẩn thận, cho dù là mùa hè cũng vậy.
Hôm nay Hinh Ý đến đây vốn cũng xem như là để đàm phán, lại tự nhiên nhớ đến nhiều thứ như vậy nên trong lòng không khỏi cảm thấy mình đã quá đa tâm.
Hôm nay cùng lắm chỉ là nhìn thấy phòng làm việc của anh thôi mà đã không thể kìm chế được sự quan tâm đối với anh, nếu thật sự trở về bên cạnh anh, thật sự cô không thể nắm chắc được mình có thể lý trí để đối mặt với anh không.
Đang lúc cô nâng ly cà phê lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm thì chiếc cửa gỗ nặng nề mở ra, tay cô run lên, cà phê trong ly sóng sánh nhưng không đổ ra ngoài.
Sau khi Kelvin giúp Vũ Chính đi vào phòng thì liền thức thời đi ra ngoài, không cho ai đến gần đó. Vừa rồi khi đang họp không biết thư kí đi đến nói gì bên tai anh mà cảm thấy trên mặt ông chủ mình hiện lên một nụ cười lơ đãng, thậm chí lúc trưởng phòng kinh doanh nói hạng mục của tháng này thiệt hại tài chính bao nhiên trên mặt anh cũng lộ ra một vẻ nhu hòa.
Thật ra thì Kelvin đi theo Vũ Chính lâu như vậy, anh hiểu rõ cảm xúc của ông chủ mình hơn bất kì ai. Lúc khuôn mặt Vũ Chính hiện lên một vẻ lạnh nhạt là lúc anh đang trong trạng thái chuyên tâm làm việc. Mà khi dịu dàng cười thì nhất định anh đang có chuyện gì đó vui vẻ.
Vũ Chính đẩy xe lăn đến bên ghế sofa, chỉ nói một câu, “Em tới rồi.” Giọng điệu giống như một người chồng vừa nhìn thấy vợ mình đến công ty thăm mình, dường như Hinh Ý rất thường hay làm vậy.
Hinh Ý ngẩng đầu nhìn anh, hàng mi, mắt, mũi, môi đều là của Vũ Chính nha. Nhưng mà vì sao giờ phút này lại cảm thấy lạ lẫm như vậy? Làm cho cô cảm thấy rất chua xót.
Cô không có thời gian để cho mình tiếp tục chìm sâu vào những cảm giác đối với anh, thấy anh thật lâu không mở miệng nên nói thẳng: “Tất cả đều là người thông minh, lần này tôi đến đây vì cái gì, cả tôi và anh đều biết rất rõ. Tôi đồng ý trở về, cũng đồng ý trở lại ngôi nhà kia, chỉ cần anh buông tha cho họ.”
“Ừ” Anh nhẹ nhàng đáp lời, đôi mắt khép hờ.
“Còn nữa, tôi muốn trở lại Giang Lâm.” Hinh Ý nói tiếp điều kiện của mình.
Vũ Chính vẫn như cũ, không hề khẩn trương nói: “Ừ”
Hinh Ý nhìn thấy sắc mặt của anh hình như không tốt lắm, mặt tái nhợt không còn chút máu. Tuy rất lo lắng cho anh nhưng cũng phải kìm nén mình hỏi một câu, “Anh không sao chứ?”
Vũ Chính càng thấp giọng nói “Ừ” một tiếng, một tay lặng yên không một tiếng động đặt tại bên hông.
Hinh Ý nhịn không được đi về phía trước, đến trước xe lăn của anh ngồi xổm xuống, “Anh làm sao vậy?” Bình thường khi anh dùng tay đè lên lưng chứng tỏ anh đang rất đau đớn không thể chịu đựng được, nếu không anh sẽ không làm bất kì động tác gì.
Đột nhiên Vũ Chính choàng hai tay ôm lấy cô, tựa đầu vào vai cô, chôn mặt vào cổ của cô, tùy ý mà hít lấy hương vị của cô, hương vị đặc biệt của Lâm Hinh Ý. Thật lâu sau mới nghẹn giọng nói: “Anh mệt mỏi, mệt chết đi được.” Giống như trước kia vài buổi sáng anh sẽ ngẫu nhiên làm nũng: “Buồn ngủ, rất buồn ngủ.” Thật ra thì anh cũng không phải buồn ngủ đến mức không thể xuống giường được, chỉ là anh muốn cô mắng anh, dịu dàng mà quát như vậy làm cho anh cảm thấy an tâm và hạnh phúc.
Hinh Ý cảm thấy hơi thở của anh đang phả ra trên cổ cô, nước mắt lại đảo quanh viền mắt. Nhưng vẫn khẽ cắn môi, hạ quyết tâm hai tay cầm lấy hai cánh tay của anh, đẩy anh ra.
Cô không nhìn anh, tự nhiên nói: “Tôi đã nói xong, ngày mai tôi sẽ chuyển đến. Anh… nghỉ ngơi cho tốt, tôi đi


pacman, rainbows, and roller s