Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/763 lượt.
hà có lẽ chỉ còn nơi này là vẫn như trước, thảm vàng nhạt, các thiết bị nội thất đơn giản thuần trắng, không gian to như vậy, một bên là y phục đặt ngay ngắn của cô, một bên là của anh.
Phòng chứa quần áo là nơi cô và Vũ Chính cùng trang trí, bởi vì thật lâu trước đây, cô từng phàn nàn với Vũ Chính không gian phòng chứa quần áo trong nhà không được tận dụng tốt, phòng chứa quần áo cũng không được tiện.
Vũ Chính cười nói, vậy sau này gả cho anh, anh dành cả một phòng bằng sân đấu bóng rổ để làm phòng chứa quần áo cho em.
Hinh Ý cũng cười phản bác lại lời anh nói, một phòng chứa quần áo, bộ muốn gạt người ta hả? Vậy thì cũng quá tiện cho anh rồi còn gì.
Vũ Chính ôm cô, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói, cả người anh đều cho em, được chứ?
Hinh Ý chỉ có thể nằm trong lồng ngực của anh giọng buồn bực nói, miệng lưỡi ngọt ngào.
Trước khi kết hôn, anh còn cố ý cô ở lì trong phòng cả buổi tối, hai người cùng nhau sắp xếp phòng chứa quần áo, cuối cùng vẫn phải trải qua vô số những tranh luận mới quyết định mỗi người một nửa không gian.
Cuối cùng Hinh Ý còn nói giỡn, nếu như anh bắt nạt em nha, em sẽ mang tất cả quần áo về nhà mẹ đẻ, để cho một nửa nơi này trống không.
Vũ Chính lại cười nói với cô, anh sẽ không cho em cơ hội này. Khi đó ánh mắt của anh rất nghiêm túc, dường như cho tới ngày hôm nay Hinh Ý vẫn còn nhớ rõ.
Nhưng lúc ra đi cô quá vội vàng nên đã không đến thu dọn gì, tất cả quần áo đều vẫn còn ở đây, không kịp mang đi.
Cô cười khổ, chẳng lẽ câu nói kia của anh chính là có ý này?
Hinh Ý nhắm hai mắt lại, cố gắng làm cho tâm tình của mình ổn định một chút, lúc này quản gia lại nói: “Phu nhân cũng không quen thuộc với nơi này nữa, không bằng để tôi dẫn phu nhân đi một vòng.”
Hinh Ý sợ sẽ còn căn phòng nào đó giống như phòng chứa quần áo này sẽ dễ dàng khơi gợi lại kí ức nào đó cho nên từ chối, chỉ để cho ông giới thiệu với mình kia là thư phòng của cô, cô và Vũ Chính đều có thư phòng riêng, bởi vì cho dù là vợ chồng nhưng vẫn là người phụ trách của hai công ty riêng.
Giờ cô mới hiểu được vì sao anh nhất định phải sửa chữa ngôi nhà này tuyệt đối không giống như trước, nếu như là cô, suốt ngày nhìn thấy những thứ có liên quan đến anh, cô nhất định sẽ không chịu được. Coi như là lừa mình dối người cũng tốt, có thể sẽ chẳng phải đau đớn nữa cũng tốt.
Nhưng mà anh chỉ giữ lại căn phòng chứa đồ kia là có ý gì? Có thời gian rảnh thì tưởng nhớ đến những hạnh phúc bọn họ đã từng trải qua sao? Hinh Ý chỉ cảm thấy thật buồn cười.
Ánh chiều tà rơi xuống không gian, cả bầu trời nhuộm một màu ráng chiều, bởi vì nơi này vốn kề sát bờ hồ yên tĩnh nên cả ngôi nhà cũng trở nên im ắng.
Người giúp việc đang bận chuẩn bị bữa tối, mà Hinh Ý không biết mình nên làm gì, bật tivi xem tin tức kinh tế rồi lại xử lí các giấy tờ của mình. Nhìn lại đồng hồ, mới tám giờ.
Cô không biết mình bây giờ có tính là một cô gái đang chờ chồng của mình về nhà không, bởi vì từ trước đến giờ cô chưa từng thử qua. Trước kia cô và Vũ Chính đều rất bận rộn, không phải đi giao tiếp thì vừa mở cửa vào nhà, dùng xong bữa tối thì lập tức đều vào thư phòng của mình xử lí công việc.
Lúc này cô mơi phát hiện trước kia mình chưa bao giờ làm tròn bổn phận của một người vợ, ít nhất thì cô chưa từng chuẩn bị cho anh một bữa cơm nào.
Khi cô đang chìm trong suy nghĩ của mình thì cô thấy vườn hoa ngoài cửa sổ hiện lên một ngọn đèn, tâm tình đã ổn định dường như lập tức trở nên căng thẳng, anh đã trở về.
Nhưng mà trong nháy mắt, cô cảm thấy mình thật buồn cười, không phải đã nói phải thản nhiên đối mặt hay sao? Đây là nhà anh ta, mình là vợ của anh ta, đương nhiên là phải đối mặt rồi.
Cô mặc quần áo ở nhà, đứng dưới cầu thang lầu một, nhìn Kelvin đẩy anh vào, trong giấy lát thầm nghĩ không phải mình đang là một cô gái nhỏ đang chờ chồng mình về hay sao?
Vũ Chính lại cảm thấy tất cả như đang nằm mơ, cô đã trở về, đứng ở trong nhà bọn họ chờ anh trở về. Đây là việc anh chưa bao giờ dám mơ.
Dù cho vẻ mặt có lạnh lùng, dù cho cô đối với anh vẫn rất lãnh đạm, nhưng mà cô đã trở về.
Hinh Ý đi về phía trước nhận lấy xe lăn, liều mạng nói với chính mình đây chỉ là một cuộc giao dịch. Tất cả những gì cô làm cũng là vì người nhà mà thôi.
Đi đến nhà ăn, quản gia muốn giúp anh cởi áo vest, mà Hinh Ý lại rất tự nhiên ra tay