Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/570 lượt.
h rất ít dùng giọng điệu như vậy nói chuyện, làm cho Hà Thư Mẫn có chút hoảng hốt, một Giang Vũ Chính có chút lạ lẫm làm cho cô không thích ứng được.
Một lúc sau mới thử hỏi một câu: “Anh định lần này đến Mĩ sẽ không trở về nữa sao?”
Vũ Chính chỉ bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, hờ hững đáp một câu: “Ai mà biết được?” Ánh mắt trống rỗng, một chút không không giống người đang nắm giữ thế gian phồn hoa như anh.
Từ lầu 75 nhìn xuống thật ra thì không hề có phong cảnh gì, chỉ vì quá cao, như thể gần chạm vào mây xanh, nhưng mà vẫn không thể sờ tới nó. Mỗi khi anh cho rằng đã lấy được thứ gì thì thật ra nhiều thứ khác cũng đã mất đi.
“Không thể tưởng được cuối cùng vẫn là Giang tổng, bà Giang cùng với Lưu phó tổng đến Mĩ, Hà phó tổng thật là thảm, được ở lại quản lí trong nước nhưng lại mất đi cơ hội thể hiện mình trước mặt các sếp lớn ở JL.” Những kẻ buôn chuyện lập tức hành nghề sau khi cuộc họp chấm dứt.
“Aizz, người đến từ JL vẫn không thể chọi lại Giang tổng nhỉ, mọi người ngẫm lại xem, bình thường Giang tổng nói ra câu nào, Hà phó tổng có thể phản bác sao? Cùng lắm chỉ có Lưu phó tổng mới bỏ một phiếu chống vào thôi. Xem ra, lực lượng trong nước vẫn tương đối mạnh.” Một người có tuổi đưa ra kết luận.
“Anh không nhớ Giang tổng là ai sao? Làm sao có thể để cho người khác nắm gáy mình sao? Năm đó lúc anh ta dẫn JL về Giang Lâm, người trong ngoài nước đều nói anh ta dẫn soi về nhà, vậy mà đã bao năm nay, Giang tổng của chúng ta vẫn khống chế được đấy thôi.” Một nhân viên nữ ái mộ nói.
Tháng mười hai ở Mĩ nhiệt độ đã xuống tương đối thấp, không nghĩ tới đoàn người sau khi tới New York lại có một trận tuyết rơi, khắp nơi toàn một mảnh trắng xóa, những tòa nhà cao chọc trời được phủ thêm lớp áo trắng thuần xinh đẹp cực điểm, làm cho Hinh Ý cảm thấy một New York xa hoa như vậy cũng có thể nhẹ nhàng thanh lịch.
Sau khi đến New York, cơ bản là cô và Dư Chân bận rộn không ngừng tham gia các cuộc họp ở JL, không hề nhìn thấy Vũ Chính đi chung với bọn họ.
Vậy mà cũng nói là anh đến đây dự họp sao? Ngược lại cô có gặp Lý Tử Ngôn vài lần nhưng đều thảo luận trong cuộc họp, cho dù có ngẫu nhiên gặp mặt nhau thì Lý Tử Ngôn cũng coi như không biết cô, rất lạnh lùng.
Hinh Ý đang cùng với Dư Chân đứng trước thang máy trong tòa nhà tổng bộ JL, lại lơ đãng phát hiện thì ra nhân viên ra ra vào vào trước cửa lại chưa từng đến gần thang máy có hoa văn màu tím, giống như là quy định từ trước.
Dư Chân nhìn thấy dáng vẻ thắc mắc của cô thì cười nói: “Thang máy chuyên dụng của CEO, có thể đi từ bãi đỗ xe dưới tầng hầm lên tầng cao nhất. Ngay cả một quản lí cấp cao như anh cũng chưa từng có cơ hội đi nó.”
Chuyên dụng? Là của anh sao? Hinh Ý lại lơ đãng nhớ tới anh, một loại mong nhớ luôn quấn quýt lấy cô cả ngày lẫn đêm. Vì che dấu vẻ ngây người của mình, cô nói đùa: “Thế nào, người ngang hàng với người Mĩ như anh cũng không được hưởng quyền lợi sao?”
Dư Chân ít khi thấy cô nói đùa nên vô cùng hào hứng nói: “Được nhiều đặc quyền hơn, có thể dùng máy bay riêng trên sân thượng, cũng là thứ chuyên dụng cho cổ đông lớn cùng CEO! Còn có…”
Hinh Ý không nghe rõ Dư Chân nói những gì, cô chỉ nhớ đến người kia. Hôm nay nhiệt độ thấp như vậy, không biết anh có cảm thấy khó chịu hay không, bất tri bất giác tâm hồn cô lại bay đến chỗ anh.
Nhưng không nghĩ tới tại cuộc họp hàng năm của JL lại còn gặp được người quen, đó là người bạn thời đại học của Hinh Ý ở Mĩ, sau khi tốt nghiệp thì đến JL làm việc, từ đó cho đến nay đã lên làm giám đốc bộ phận PR.
Bởi vì nhiều năm không gặp, hai người có rất nhiều chuyện để nói, cho nên quyết định đêm nay đến Minetla Lane họp mặt.
Chỉ trước khi đi cảm thấy hai người bạn học cũ nhất định sẽ điên cuồng cả đêm nên Hinh Ý tính gọi điện thoại về biệt thư ven biển, nói cho quản gia biết hôm nay mình sẽ không về.
Bởi vì thường cách một thời gian sẽ sang New York cho nên toàn bộ người giúp việc trong biệt thự vẫn luôn làm việc. Thật ra thì cô cũng không biết vì sao mình lại phải nói cho quản gia biết đêm nay không về.
Cô không muốn anh lo lắng, tuy vậy nhưng lại không chịu thừa nhận. Trong lòng lo lắng không yên gọi điện về, lúc quản gia hỏi cô có muốn nói cho tiên sinh biết trước không thì cô cũng chỉ mơ mơ hồ hồ nói cứ tùy ý.
Cô biết rõ như vậy nhất định quản gia sẽ nói cho anh biết, gọi điện xong tâm lí vẫn không thấy thoa