Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342170
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2170 lượt.
cùng gào lên nói: “Ai thèm có con với huynh chứ?! Đừng quên là một tháng nữa huynh phải viết giấy từ hôn cho ta đấy!”
“Này này này! Ai thèm sinh ra mặt lạnh nhỏ với cái mặt lạnh nhà huynh chứ!”
“Này này này! Huynh nghĩ rằng bà đây mà sinh mặt lạnh nhỏ thì sẽ bạc đãi Tuyên Tử sao?!”
“…”
Tống Thế An quay đầu nhìn lên đỉnh màn, cố sức kiềm chế cơn giận xuống, vì sao vừa rồi hắn lại cảm thấy cô nàng này không đáng ghét lắm chứ?!
Lại Mặt Là Chuyện Rất Nhàm Chán.
Hôm sau là ngày lại mặt, đêm qua trằn trọc lâu mới ngủ, nên sáng sớm bị đánh thức, Tô Đường hơi choáng đầu căng não. Tuy Tống Thế An cũng nửa đêm mới ngủ, nhưng vẫn rất sảng khoái thoải mái.
Lão thái thái đã sớm chuẩn bị ổn thỏa quà lại mặt, mỗi rương quà đều rất phong phú, khiến Tô Đường thầm cứng lưỡi, nghĩ, lão thái thái lại tốn kém rồi.
Vì lần trước đã có sự kiện ám sát của Bùi tiểu vương gia, nên lần này Tống Thế An tăng thêm thủ vệ, chính hắn cũng lên xe ngựa để phòng ngừa ngộ nhỡ. Tô Đường đang định ngồi trong xe ngựa ngủ bù một giấc, thấy Tống Thế An cũng chui vào, nàng lập tức ngồi ngay ngắn lại, đồng thời trừng mắt nhìn mặt lạnh — nàng vẫn còn để bụng chuyện mặt lạnh nhỏ đêm qua đấy!
Chờ đến khi xe ngựa chuẩn bị khởi hành, đột nhiên Tô Đường nhớ ra gì đó, vội kêu lên: “Chờ một chút!” rồi nhìn Tống Thế An hỏi: “Chúng ta có thể đưa Tuyên Tử theo không?”
Tuyên Tử cúi đầu nhìn y phục của mình, không nói gì. Thật ra, cậu cũng rất thích y phục tươi đẹp thế này, nhưng phụ thân nói, nam tử hán đại trượng phu phải chững chạc một chút, nên vì cậu nhìn thấy phụ thân đều mặc xiêm y tối màu, cậu cũng mặc theo phụ thân.
Tô Đường lại búi một búi tóc nhỏ cho Tuyên Tử, chờ thằng bé rửa mặt xong, lại bôi cho cậu chút phấn mềm da, nghĩ một chút, lại thắt thêm vào đai lưng thằng bé một túi hương nữa. Vì thế, cho đến khi sửa soạn xong, thì Tuyên Tử vốn thờ ơ, điềm tĩnh, bỗng biến thành một đứa bé mi thanh mục tú thơm phưng phức, nhìn đáng yêu chết đi được.
Tô Đường không kìm được lại muốn xoa cái đầu nhỏ của thằng bé, nhưng nghĩ rồi đành nén xuống. Tuyên Tử nhìn thấy, do dự một chút, nhướn cổ lên đưa đầu tới trước mặt cô, nói: “Này, cho mẹ xoa đấy.”
Tô Đường nghe thấy vậy, vui mừng đến suýt khóc!
——
Khi xe ngựa dừng trước cửa Tô gia, thì cũng đã đến trưa.
Xuyên qua rèm cửa nhìn người qua lại tấp nập ở ngã tư đường, không hiểu sao Tô Đường lại sinh ra cảm giác “áo gấm về nhà”.
Mà đám người chen chúc trước cửa Tô gia, thấy xe ngựa đi từ đằng xa đến, trên mặt đều phơi ra nụ cười tươi. Có điều, khi Tống Thế An xuống xe ngựa, bọn họ cười, khi Tô Đường xuống xe ngựa, bọn họ cũng cười, chờ đến khi Tô Đường bế một đứa bé ra, thì bọn họ có cảm giác cười không nổi.
Chuyện này… là thế nào?!
Tuy bọn họ cũng biết Tướng quân có con trai riêng, nhưng ngày lại mặt còn đưa thằng bé đến ham vui làm gì?!
Tuyên Tử rất nhạy cảm, thấy biểu cảm của mọi người, sắc mặt thằng bé hơi ảm đạm, muốn rút lại bàn tay đang cầm tay Tô Đường theo bản năng, nhưng Tô Đường lại nhanh hơn cậu, cầm thật chặt rồi.
“Cha, hai vị di nương, đại tỷ, đại tỷ phu…” gọi hết một vòng, Tô Đường mới kéo Tuyên Tử đến trước mặt, cười nói: “Đây là Tuyên Tử. Nào, Tuyên Tử, chào ông ngoại, và hai bà dì đi.”
Tuyên Tử khẽ cắn môi, cung kính thi lễ, nói: “Tuyên Tử thỉnh an ông ngoại, hai bà dì, dì cả, dượng cả, dì tư, dượng tư, cậu nhỏ!”
Tô Đường gọi một lượt theo thứ tự, mà Tuyên Tử lại có thể gọi chính xác từng người khiến mọi người đều hơi kinh ngạc. Tô Minh hưng phấn nhất, trước giờ cậu luôn là người nhỏ nhất, bình thường cũng bị bắt nạt nhiều, bây giờ lại được một đứa bé gọi mình là cậu nhỏ, thân phận lập tức cao lên, lưng cũng thẳng hơn.
Cậu bước tới, kéo bàn tay nhỏ bé của Tuyên Tử, vui vẻ cười nói: “Cậu nhóc giỏi quá, ha ha, ta thành cậu rồi!”
Chu di nương liếc nhìn Tống Thế An, thấy mặt hắn không chút thay đổi, không khỏi trách Tô Minh: “Tiểu ngũ, đừng quậy nữa.” Tuy về lý mà nói, thì tiểu Ngũ cũng có thể nhận danh xưng “cậu” này được, nhưng dù sao thằng bé kia cũng là con trai của Tướng quân mà!
Tô Minh bĩu môi, lưu luyến buông lỏng tay Tuyên Tử ra.
Cha Tô là người phản ứng đầu tiên: “Đứng ở đây làm gì nữa, mau vào nhà thôi, đồ ăn đã chuẩn bị tốt rồi.” Nhìn tám thị vệ sau lưng Tống Thế An, lão lại vội sai người soạn thêm mâm, mang thêm bát lên.
— Ôi trời ơi, sao lại nhiều người đến đây thế?!
…
Lúc ăn cơm, khí thế của Tống Thế An khiến người khác run sợ, không cười không nói, giơ tay nhấc chân đều tỏa ra khí phách của một bậc Đại tướng, vì vậy, tuy hắn là con rể, là hậu bối, nhưng mọi người vẫn cảm thấy như đang cúng bái một vị tôn thần vậy, ai cũng sợ hãi, căng thẳng. Cha Tô không gánh vác được cái danh trưởng bối, Chu di nương lại chỉ có thể cười xòa, mấy vợ chồng tỷ muội im lặng ăn cơm, Tuyên Tử vốn không thích nói… Vì thế, trong sảnh im lặng đến quỷ dị.
Tô Đường càng ăn càng chẳng có vị gì, cuối cùng thật sự không chịu nổi nữa, đạp mạnh lên mu