The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342171

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2171 lượt.

bàn chân Tống Thế An, nghiến răng nghiến lợi nhỏ giọng nói: “Phiền huynh cười lên một cái được không? Đừng có làm như mỗi người đều nợ huynh hai lượng bạc thế chứ?” Đúng là không biết nể mặt người ta, về đến nhà mẹ đẻ người ta rồi còn bày ra cái đức hạnh này!
Tống Thế An ngẩn người, rồi hiểu ra, cố gắng làm nét mặt mình dịu đi, rặn ra một nụ cười, nhìn khắp mọi người.
Mọi người bị hắn nhìn đều run da đầu, sau đó ngồi thẳng lưng, hoàn toàn nghiêm chỉnh — biết làm sao đây, nụ cười của Đại tướng quân đẹp thì có đẹp thật, nhưng sao lại khiến cho người ta nhớ đến mấy chữ “nụ cười giấu đao gươm”, đã vậy còn cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng nữa!
Sau khi hắn quét mắt một vòng, thấy bọn họ cũng không nói lời nào, liền dừng mắt trên người Tô Đường, nhớ đến tiếng gọi ‘tướng công’ của nàng trước mặt lão thái thái hôm đó, liền có qua có lại, dịu dàng nói: “Nương tử, ăn nhiều đồ ăn đi.”
“Phụt —-.” Tô Đường đang uống canh, nghe thấy lời này liền phun thẳng ra.
Sắc mặt mọi người rất khác nhau.
Cha Tô sầu não: Tam nha đầu này, gả cho người ta rồi sao tính cách vẫn như vậy chứ!
Tứ muội trừng mắt lườm tứ muội phu một cái: chàng nhìn xem, tướng quân người ta yêu thương tỷ ấy nhiều chưa kìa!
Chu di nương xem thường: Đúng là bông hoa lài cắm bãi cứt trâu!
Tuyên Tử lén lau nước canh trên người mình: phun hết vào người con rồi.
Tống Thế An: đen mặt… đen mặt… đen mặt…

Lại mặt là chuyện rất nhàm chán, nếu Tống Thế An biết trước, chắc chắn hắn sẽ không đi.
Từ lúc ăn cơm trưa xong, nam nữ Tô gia chia thành hai phe. Phụ nữ còn có thể to nhỏ chuyện này chuyện kia, đàn ông cũng chỉ có thể cầm tách uống trà. Đương nhiên, bọn họ cũng có thể nói chuyện, nhưng bất hạnh thay, chủ đề mà bọn họ nói, Tống Thế An nghe không hiểu, dù nghe hiểu cũng không có mấy hứng thú, mà khi bọn họ vì lễ phép nên muốn tìm mấy chủ đề hắn có hứng thú để nói, thì hắn lại chỉ có thể im lặng không lên tiếng, ví dụ như—
“Tống tướng quân, nghe nói nước Tụng chúng ta sẽ đàm phán hòa bình với nước Diên à? Đàm phán là tốt rồi, suốt ngày đánh tới đánh lui, chẳng hay hò gì cả! Mà cứ chiến tranh như vậy, dân chúng sống cũng không tốt…” Tứ muội phu nói.
Tống Thế An liếc nhìn hắn ta, không nói gì — chẳng lẽ đệ không biết ta là người đứng đầu phái chủ chiến sao?!
“Tam muội phu là đại thần trong triều, bạn tốt của ta coi như cũng là quan đồng liêu với Tam muội phu đấy. Không biết Tam muội phu có biết Hoàng Chính ở Lễ bộ không? Mỗi khi hắn ta nói chuyện với ta, đều khen Tam muội phu không dứt lời!” Đại tỷ phu chuyển đề tài khác.
Tống Thế An cũng liếc nhìn hắn ta, không đáp — chẳng lẽ huynh không biết hôm trước chính tên Hoàng Chính này còn dâng một tấu sớ về ta sao?!
Cha Tô thấy sắc mặt con rể ba càng lúc càng xấu, vội vàng hòa giải: “Hôm nay thời tiết rất đẹp, a ha ha ha ha…”
Bên này Tống Thế An ra vẻ trấn định, trong lòng bực bội, thì bên kia Tô Đường cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Nàng vốn cũng không thoải mái khi ở cùng mấy người phụ nữ trong nhà này, Đại tỷ thì nhu nhược, Tứ muội thì thanh cao, Chu di nương thì càng không cần phải nói nữa. Hơn nữa, ba mẹ con họ tụ tập nói chuyện, dù thế nào cũng cảm thấy mình thật thừa thãi.
Lúc này, họ lại đa nói về vấn đề vì sao đại tỷ thành thân nhiều năm rồi cũng không có con nối dõi.
Chu di nương sinh hai người con gái, Tô Tần và Tô Nguyên, đứng vị trí con cả và con thứ tư.
Đại tỷ Tô Tần gả cho con trai trưởng nhà biểu ca của Chu di nương, họ Chu tên Mậu Phú. Chu gia cũng là nhà buôn bán, lúc trước coi như cũng giàu có, đại tỷ xuất giá cũng nở mày nở mặt. Nhưng thật không may, đại tỷ gả qua đó được nửa năm, người con thứ hai của Chu gia vướng vào án kiện giết người, Chu lão gia tức quá mà chết, từ đó về sau, việc làm ăn của Chu gia xuống dốc không phanh, chưa đến một năm đã sụp đổ. Chu di nương thương con gái, con rể, liền đón bọn họ về ở cùng, sau đó lại tìm cách để con rể cả tiếp quản tiệm điểm tâm của Tô gia, những tháng ngày sau đó trôi qua cũng không tồi, có điều, đã thành thân nhiều năm mà vẫn chưa sinh được đứa con nào, khiến Chu di nương rất lo lắng.
“Điều này cũng không trách được đại tỷ, đều là do số phận cả thôi, mẹ nói tới nói lui thì ích gì chứ?” Tứ muội Tô Nguyên nhón một quả mơ bỏ vào miệng, thủng thẳng nói.
Chu di nương nhướng đôi mày liễu: “Sao ta có thể không lo được chứ? Đại tỷ con đã hai mươi sáu rồi, con rể cũng cần phải có con chứ! Hiện giờ có ta tạo áp lực, chứ phải nhà người khác, thì đã bị bỏ vài lần rồi, tiểu thiếp thông phòng cũng phải đầy cả đống ra kìa!” Nói xong, bà tức tối nhéo vào tay đại tỷ, giận dữ nói: “Sao con lại không biết tranh giành thế hả?”
Tính tình đại tỷ yếu đuối, vốn đã rất ấm ức, giờ lại bị nhéo, liền rơi nước mắt.
Chu di nương không chịu được dáng vẻ này của tỷ ấy, mắng cũng không được mà không mắng cũng không được, cuối cùng lại hất lửa sang bên tứ muội: “Còn con nữa, thành thân cũng hơn nửa năm rồi, sao bụng vẫn chưa có động tĩnh gì?! Đúng là lo chết ta mất thôi!”
Tứ muội Tô Nguyên, không xinh