Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2250 lượt.
à các người chửi là thô lỗ, là hung hãn, là yêu nhân… đấy là vợ ta, vợ của ta!”. Nói đến đây, tiếng cười nho nhỏ của những người đứng xem xung quanh đập vào tai cậu ta. Cậu ta đứng trên con phố lớn, nhìn quanh bốn phía, bỗng nhiên hét lên một tiếng kinh thiên động địa: “Diệp Chiêu là vợ của Hạ Ngọc Cẩn!”.
Cậu gằn từng chữ, mỗi chữ như sấm nổ bên tai, cả phố im lặng không một tiếng động.
Khiến bước chân định bước lên trước cứu giúp của Diệp Chiêu bị dính chặt tại chỗ, bên tai cứ vẳng đi vẳng lại câu nói mà đến trong mơ cô cũng chưa từng nghe thấy. Cô võ nghệ cao cường, anh dũng vô song, cô tay cầm binh khí cưỡi ngựa xông pha, chinh chiến sa trường, cô là con gái không chịu nhượng bộ con trai, chịu hết những dị nghị của thiên hạ, cô cả đời này chưa bao giờ nghĩ người đàn ông của mình đứng trước mặt cô, tức giận bùng phát đến nỗi mặt đỏ gay gắt.
Trong lòng cô đang có cảm giác gì?
Là sự kích động lần đầu tiên được cha khen?
Là nỗi lo lắng lần đầu tiên mặc áo giáp xuất chinh?
Là sự hưng phấn khi vạn quân lao lên chém giết?
Là sự khoái chí khi lấy được thủ cấp của tướng địch?
Là sự mãn nguyện khi công thành đoạt trì thành công?
Không, tất cả những cảm giác này hoàn toàn không phải.
Diệp Chiêu nhẹ nhàng đặt tay lên ngực mình, trái tim cô đang đập nhanh hơn, không thể ngăn lại, không thể kiểm soát, càng lúc càng đập dữ dội. Nhịp đập như nhịp trống gõ truyền ra cả bàn tay, giống như một tia lửa do lưỡi kiếm chạm vào làm cháy bùng lên những cành cây khô héo, bùng lên ngọn lửa dữ dội. Từ đầu ngón tay bắt đầu lan ra, huyết mạch đang sôi lên chảy đến mọi ngõ ngách trong cơ thể, cuốn đi những hụt hẫng do bị cách chức đoạt quyền, giống như một con phượng hoàng tắm trong lửa, sắp đốt cô thành tro thành bụi.
Từ đầu đến cuối, cô đều biết người đàn ông này rất tốt.
Nhưng cô phát hiện ra những điều mình biết còn chưa nhiều, chưa rõ ràng và chưa đầy đủ.
Diện mạo anh ta, hình dáng anh ta, hành động của anh ta, giọng nói của anh ta.
Cảnh tượng đầy màu sắc trước mắt biến thành trắng đen, chỉ có cái bóng dáng yếu ớt đó là tươi mới.
Cô cứ bước thẳng tới.
Hạ Ngọc Cẩn sức khỏe không tốt, đuổi đánh được nửa con phố, chửi được vài câu, liền liên tục thở dốc, hơi thở đứt quãng. Chẳng lâu sau, trong đám người lại phát ra tiếng cười chế giễu. Cậu ta trợn mắt trừng trừng nhìn về phía phát ra tiếng cười, nhưng trong lòng lại vô cùng bất lực. Cậu ta không thể xoay chuyển tình thế, không thể ngăn cản được lời lẽ của mọi người. Cậu ta không thể bảo vệ được người con gái của mình, cậu ta vẫn là một người đàn ông vô dụng như thế. Nhưng ít nhất cậu ta cũng không thể để những lời nói bẩn thỉu đó xuất hiện bên tai mình.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, công tử Mạnh thái phó được người hầu bảo vệ, nhưng vẫn bị mấy roi. Tuy sức lực của Hạ Ngọc Cẩn có hạn, lực quất cũng có hạn, nhưng vẫn là mình ngà thân ngọc, đau đến nỗi mắt rưng rưng. Sau khi hết hoảng loạn, cuối cùng cũng nghĩ ra Nam Bình Quận Vương cũng chỉ là một tên tông thất nhàn rỗi không quyền không thế, chỉ là một tên quan nhỏ quản phố xá, đến cả Hoàng thượng cũng không coi hắn ta ra gì. Nếu không phải đằng sau có sự sủng ái của hoàng Thái hậu, cơ bản không thể ngóc đầu lên được, còn anh em mình lại là quan cao trong triều, làm gì có chuyện phải kính trọng lễ phép chứ? Bèn ra hiệu cho bọn nô tài cho hắn ta một trận, đẩy vài tên ra, để uy hiếp.
Bọn nô tài xắn tay áo lên, đang định ra sức giữ lấy Quận Vương, cướp lấy cái roi, bỗng nhìn thấy Diệp Chiêu phía sau tay cầm bảo kiếm, xám mặt lại nhìn mình, sát khí đằng đằng, hình như lúc nào cũng có thể vung kiếm chém người được, bèn sợ hãi lùi phía sau vài bước.
Tướng quân đã cởi bỏ áo giáp, nhưng uy vũ thì vẫn còn.
Hạ Ngọc Cẩn thấy quân địch lùi lại hết, những người đứng xem không dám mở mồm cười đểu, cứ tưởng là bọn họ sợ mình, tiếp tục dùng roi ngựa, giễu võ dương oai: “Cút! Sau này không được nói những lời khốn đó trước mặt ông! Nếu không ông đây sẽ giết hết chúng mày!”.
Mạnh thái phó đem theo thuộc hạ, nhanh chóng chuồn mất.
Hạ Ngọc Cẩn đắc ý quay người lại, liền thấy Diệp Chiêu đang ngại ngần đứng sau nhìn cậu ta. Chần chừ một lúc, nhớ lại những lời nói vừa nãy, máu nóng toàn thân bốc lên, mặt nóng như bị lửa đốt vậy, không biết giải thích thế nào, ấp úng hồi lâu, rồi hỏi: “Nàng đến lâu chưa?”.
Diệp Chiêu: “Vừa đến”.
Hạ Ngọc Cẩn càng ấp úng: “Ta… ta… ta không sao…”.
Từ cổ chí kim, đạo vợ chồng, hàm súc là đẹp, kính trọng là đẹp.
Làm gì có người đàn ông trước mặt mọi người trên phố, nói những lời say rượu mất mặt như thế chứ?
Tỉnh rượu rồi, hai người nhìn nhau càng cảm thấy ngại ngùng.
Hạ Ngọc Cẩn biết việc này nhất quyết sẽ lại trở thành chuyện cười cho thiên hạ, nên xấu hổ đến nỗi đỏ mặt tía tai, tay chân thừa thãi, giải thích cũng không xong.Cuối cùng cậu ta dứt khoát không nói nữa, vội vàng nắm lấy tay Diệp Chiêu, nhanh chóng kéo cô về nhà, tránh việc tí nữa tiếng cười chế giễu vang lên, hai người đều cảm thấy xấu hổ.
Một bàn tay nõn nà và một bàn tay thô ráp