Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.
sao?”
“Ta sợ.”
Đối với sự thẳng thắn của Nhược Nhất, độ cong bên môi Thương Tiêu càng rõ hơn. Hắn thấp giọng nói: “Một kiếp cuối cùng này ta sợ là độ không qua .”
Nhược Nhất ngẩn ra, Thương Tiêu còn chưa nói câu tiếp theo, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa “cốc cốc”, ngay sau đó tiếng gọi to hơi lo lắng của Mạc Mặc vang lên: “Sẽ không phải là thật sự xảy ra chuyện rồi chứ.”
Hai người trong phòng sửng sốt. Nhớ tới chuyện ngày hôm qua, dù là Nhược Nhất gan lớn Thương Tiêu bình tĩnh đi chăng nữa, lúc này trên mặt đều nhịn không được đỏ lên.
“Có lẽ là do mệt muốn chết rồi nên còn chưa dậy chăng.” Thanh âm Tử Đàn rất bình tĩnh.
Mạc Mặc cùng Tử Đàn cùng nhau tới sao.
“Ta nói ngươi nữ nhân này là bị cái gì?” Mạc Mặc chỉ trích, “Làm sao mà có thể hạ dược tình địch rồi tặng cho nam nhân của mình chứ?”
“Ừm.” Tử Đàn lạnh nhạt phản bác, “Vị hôn phu ngươi đây chẳng phải cũng làm như vậy sao?”
Mạc Mặc trầm mặc một phen: “Tóm lại… Cái này, dù sao cũng là không giống nhau, nha đầu Nhược Nhất kia là lần đầu tiên!”
Thanh âm của Tử Đàn vẫn bình bình như vậy: “Làm sao mà không giống được? Tuy rằng ta có một đoạn thời gian không ở cạnh Tiêu nhi, nhưng dựa vào tính tình của hắn, chuyện tối qua này hắn cũng nhất định là lần đầu tiên.”
Bên ngoài hai người nhiệt tình ầm ĩ. Không biết hai người trong phòng đã vì sự tranh cãi ầm ĩ của bọn họ mà đỏ mặt đến triệt để.
Cách một hồi lâu, bên ngoài Mạc Mặc vẫn đang tranh luận gió mưa cùng Tử Đàn, Nhược Nhất lại trong tiếng nhao nháo của họ mà “phụt” một tiếng cười: “Tiêu hồ ly, mặt của chàng rất đỏ…”
“…”
“Thì ra chàng là lần đầu tiên a.”
“Nhan Nhược Nhất… Nàng còn dám dùng loại ngữ khí này nói một câu nữa…”
“Cư nhiên là lần đầu tiên a…”
Giường bỗng động mạnh, Nhược Nhất kinh hô: “A! Đừng!”
Tiếng khắc khẩu ngoài cửa chợt ngừng lại, “Rầm” một tiếng Mạc Mặc phá cửa vào, Tử Đàn cũng theo sát phía sau mà tiến vào. Lúc đó, Thương Tiêu đang phủ trên người Nhược Nhất, cánh tay hắn bị Nhược Nhất cắn, hai người giao triền thành một đống, mà sắc mặt đều như bàn ủi nóng đến đỏ hồng.
Mạc Mặc nhất thời nổi giận, nhìn Tử Đàn hung tợn mà quát: “Ngươi nhìn xem ngươi nhìn xem! Đây không phải nữ nhân của ta đang cắn xé nam nhân của ngươi sao! Thuốc của ta đã đủ nhiều rồi, ngươi cư nhiên còn ác hơn ta! Nếu bọn họ tinh tận (cạn kiệt tinh lực ='>'>) mà chết, ta hỏi ngươi phải làm sao đây hả!”
Nhược Nhất chỉ cảm thấy gân xanh trên trán hung hăng giật lên hai phát.
Tử Đàn nói tiếp: “Sao lại là ta ác chứ, bây giờ Tiêu nhi nằm ở trên, hiển nhiên là hắn chiếm địa vị chủ đạo, đây rõ ràng chính là thuốc của ngươi so với ta còn nhiều hơn mới phải, nếu bọn họ tinh tận mà chết thì tất cả đều là trách nhiệm của ngươi.”
Gân xanh trên trán Thương Tiêu cũng giật lên hai phát.
“Nhược Nhất là lần đầu tiên, nếu không phải ngươi cho nhiều thuốc như thế, nàng làm sao mà tràn đầy tinh lực như vậy chứ!” (BB:Đoạn này ta chém vài phát cho hài chút :D)
“Tiêu nhi cũng là…”
Tử Đàn còn chưa có nói xong, Thương Tiêu vung tay áo lên, một cỗ gió lạnh mang theo chữ “Cút” tàn ác đồng loạt thổi hai người ra ngoài, cửa lần thứ hai hung hăng đóng lại.
Hai người bị đuổi ra nhìn nhau cười.
Mạc Mặc nói: “Ta đánh giá cao ngươi.”
Tử Đàn vuốt vuốt mái tóc: “Tiểu tử cũng không tệ.”
“Ha ha, muốn đi chén một ly không? Lần này tuyệt đối không nạp liệu [2'>.”
“Nạp liệu thì cũng không ngại.”
Mạc Mặc trầm mặc một lúc lâu: “Xem như ngươi có uy vũ!”
… …
Thắt lưng Nhược Nhất đau suốt một ngày. Mới vừa ăn xong cơm tối, Mạc Mặc mang theo Vi Huân đến tìm nàng .
“Tửu lượng của đại tỷ Tử Đàn kia thật không tồi…”
Nhược Nhất xấu hổ: “Nàng ta là yêu quái mà.”
Mạc Mặc vịn bàn ngồi xuống, uống một ngụm trà, nghiêm mặt nói: “Ngươi định ở lại đây sao?”
Nhược Nhất cười cười, gật đầu.
“Ngươi nghĩ kĩ rồi chứ, bây giờ ngươi đi lừa Thương Tiêu, có lẽ hắn sẽ ấm đầu mà giải cái đạo cấm chế này trên cơ thể ngươi, hai chúng ta thần không biết quỷ không hay mà trở về, ở hiện đại có ba mẹ bạn bè của ngươi…”
“Mạc Mặc.” Nhược Nhất nói, “Trước kia ngươi đã nói, hết thảy chuyện ở Cửu Châu chính là một giấc mộng, mà sau khi quay về, mộng của ta liền thanh tỉnh mà vỡ nát. Ta vốn tưởng rằng sẽ không trở lại nơi này nữa. Thế nhưng lại xuất hiện kỳ tích mà trở lại, hơn nữa mộng này còn trở thành giấc mộng ta hoàn toàn không có biện pháp tưởng tượng được… Ngươi bây giờ muốn ta trở về, lại lần nữa đánh vỡ giấc mộng của ta, ta sợ là bất kể thế nào cũng làm không được. Lưu lại hoặc là trở về, ta nghĩ bây giờ ta đã mất đi quyền lựa chọn.”
Mạc Mặc nhếch miệng cười: “Thuận theo ý của bản thân mà làm là tốt, Nhan Nhược Nhất, nha đầu ngươi chính là hay lo trước lo sau. Lưu lại thì lưu lại đi, bản thân vui vẻ mới là quan trọng nhất.”
Nhược Nhất cũng cười.
“Nếu đã như vậy, ta đành trở về một mình a. Đúng rồi, ta vẫn quên chưa nói với ngươi. Thời gian của thế giới này cùng địa cầu hẳn là một trăm trên một. Nói cách khác thời gian của thế giới này so với địa cầu nhanh một t