Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341611
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1611 lượt.
ếu hắn không phải tìm đến chúng ta, chúng ta cũng không cần phản ứng với hắn.”
Nhược Nhất nghe xong lời này liền kinh sợ, lúc trước Quý Tử Hiên trộm đi thiên thư của yêu tộc ở Bạch Môn trên đỉnh Hàn Ngọc, mà nay bản thiên thư kia lại bị trộm. Là Mạc Mặc làm sao? Thế nhưng nàng ta trộm bản thiên thư kia để làm gì?
“A?” Tử Đàn nhìn về phía sau, kỳ quái nói, “Thông gia đâu?”
Nhược Nhất chảy mồ hôi lạnh cười gượng hai tiếng: “Ha ha. . . . . . Vừa rồi ta giống như nghe thấy hắn nói muốn đi vệ sinh, ha ha, vừa vặn ta cũng muốn. . . . . . Ta đi tìm nhà vệ sinh, thuận tiện cũng tìm hắn xem. . . . . .” Nói xong liền xoay người định chạy, Thương Tiêu lại giữ chặt tay nàng.
“Cùng đi.”
Trên mặt Nhược Nhất hiện mấy đường hắc tuyến, đẩy hắn ra: “Ta đi vệ sinh chàng đi theo để làm chi, ta lập tức sẽ trở lại ngay. Thật sự!”
Thương Tiêu hừ lạnh một tiếng, mỗi lần Nhan Nhược Nhất muốn cho người khác tin tưởng lời nói dối của nàng thì ánh mắt đều chợt hiện tia sáng dị thường, lần này cũng không ngoại lệ. Hắn đang muốn vạch trần biểu hiện giả dối của nàng, Nhược Nhất đột nhiên kiễng mủi chân, ở trước đông người nhắm ngay khóe môi Thương Tiêu hung hăng hôn nhẹ một cái.
Trong nháy mắt Thương Tiêu liền choáng váng.
Nhược Nhất thừa dịp lúc hắn ngây người, gỡ bỏ tay hắn, vừa chạy vừa phất tay nói: “Ta lập tức trở về!”
Tử Đàn bên cạnh cười khúc khích: “Khắc tinh, nàng thật là khắc tinh của ngươi!”
Thương Tiêu lấy lại tinh thần, sờ sờ vào khóe môi rồi lại nhíu mày nói: “Quý Tử Hiên đang ở đây, không thể cho nàng chạy loạn được.”
Tử Đàn cười nói: “Xem ra lần này Quý Tử Hiên bất thành rồi.”
Thương Tiêu im lặng, nhìn mắt hướng Nhược Nhất chạy đi, cuối cùng thở dài một tiếng: “Quả nhiên là một kiếp số trong cuộc đời.”
Nhược Nhất tất nhiên là mặc kệ mấy lời bàn luận về cái gì kiếp số, khắc tinh, lúc này nàng thầm nghĩ phải tìm được Mạc Mặc, làm cho hắn hảo hảo đem sự tình nói cho rõ ràng. Cũng không đoán được nàng mới chuyển người chạy chưa được vài bước, ở một cái ngõ tắt nhỏ chợt một bàn tay đột nhiên duỗi ra, che miệng mũi của nàng, đem nàng kéo vào trong một cái ngõ nhỏ âm u.
“Xuỵt!”
Nhược Nhất nghe ra thanh âm của người mới kéo nàng vào, gật đầu ra hiệu, người nọ cũng không thừa lời, lanh lẹ buông tay xuống. Nhược Nhất quay đầu mắng: “Chuyện này là như thế nào! tốt nhất hôm nay ngươi nói rõ ràng cho ta biết, sau khi ngươi đến Cửu Châu rốt cuộc đã làm những chuyện gì!”
Người này đúng là người không biết khi nào thì chạy mất không thấy đâu, Mạc Mặc.
Chỉ thấy hắn đau đầu day huyệt Thái Dương, cuối cùng buông một hơi thở dài, thành thành thật thật nói rõ ràng mọi hành động của mình đã làm sau khi đến Cửu Châu cho Nhược Nhất nghe.
Nhược Nhất nghe xong ngẩn người: “Cho nên, ngươi nói, ngươi hạ thuốc kia với Quý Tử Hiên, sau đó nguyên cả đêm khiến hắn mệt đến nằm sấp trên giường, ngày hôm sau đánh hôn mê mọi người trong Tầm Thường Cung, đoạt thiên thư, chạy?”
Mạc Mặc trợn tròn mắt, gật đầu. Rồi lại bổ sung nói: “Kỳ thật nếu quang minh chính đại mà so đấu thể lực với hắn nhất định là không thể thắng hắn, cho nên ta còn làm mấy cái chú thuật nhỏ.”
“À. . . . . . Vậy ngươi trộm thiên thư làm cái gì?”
“Hắn giam ta nhiều ngày như vậy, cuối cùng ta phải trút cho hết giận. Huống hồ, ta mới tới thế giới này, mắt nhắm mắt mở, cái gì cũng không biết, quyển sách kia cái gì cũng biết, không phải chính là vật hiện tại ta cần hay sao?”
Nhược Nhất vỗ trán, vô lực thở dài, loại thất bại này đối với Quý Tử Hiên mà nói. . . . . . Hẳn là vô cùng nhục nhã trong cuộc đời của hắn. . . . . . Nhược Nhất nghĩ, cho dù Mạc Mặc không có trộm đi thiên thư, Quý Tử Hiên cũng là sẽ không bỏ qua cho nàng ấy.
Mạc Mặc oán giận, vừa hận vừa trừng mắt nhìn vào Nhược Nhất: “Còn không phải đều là do lỗi của ngươi! Nếu không phải ngươi không có tiền đồ bị chộp đến Cửu Châu quỷ quái này, làm sao ta có thể bị rơi vào chuyện này!”
Nhược Nhất im lặng.
Mạc Mặc suy sụp thở dài: “Ta phóng túng vài ngày như vậy, mới vài ngày như vậy! Ta vốn tưởng rằng ta cùng hắn căn bản không phải người cùng thế giới, làm chuyện này hoàn toàn không có lo lắng về sau. . . . . . Không nghĩ tới thật đúng là có . . . . . . Không được, hiện tại không thể giữ, ta phải liền đi mua thuốc uống, nhanh bỏ đứa nhỏ này, Nhan Nhược Nhất, ngươi hãy che dấu cẩn thận cho ta. . . . . .”
Biểu tình của Nhược Nhất dần dần ngưng trọng hẳn lên: “Mạc Mặc, đứa nhỏ này sợ là không thể bỏ.”
Mạc Mặc ngẩn ngơ: “Vì cái gì?”
“Lần trước Tử Đàn có đề cập qua cho ta, chân thân của Quý Tử Hiên là Cửu Vĩ Bạch Hồ.”
Mạc Mặc kinh ngạc trừng mắt: “Hắn cũng là hồ ly! Khó trách ta cảm thấy được yêu khí trên người Thương Tiêu cùng Quý Tử Hiên giống nhau. Thế nhưng vì sao không thể bỏ đứa nhỏ được?”
Nhược Nhất gian nan mở miệng nói: “Ấu tử của Cửu Vĩ Bạch Hồ có liên hệ vô cùng chặt chẽ với cơ thể mẹ. Nếu mà bỏ đứa nhỏ đi, chỉ sợ ngươi cũng sẽ. . . . . .”
“Chết?” Giọng của Mạc Mặc có chút lạnh. Nhược Nhất ngưng trọng gật đầu.
Mạc Mặc chớp mắt nửa ngày, n