Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.
răm lần. Cho nên ngươi trở về chỉ đợi hai năm, mà bên này đã qua hai trăm năm. Ta mặc dù không biết tuổi thọ của ngươi ở đây có phải cũng kéo dài một trăm lần hay không, nhưng điều ta dám khẳng định chính là, lần tiếp theo, nếu ta tâm huyết dâng trào mà đến thăm ngươi, có thể cũng là chuyện của mấy chục năm sau. Nhưng mà, ta tin có nam nhân như Thương Tiêu ở bên ngươi, ngươi hẳn là cũng sẽ không nhớ tới ta đâu.”
“Chậc.” Nhược Nhất trợn mắt, “Ta là người trọng sắc khinh bạn như vậy sao?”
“Ừ, ngươi là một người vô tâm vô phế.”
Hai người trầm mặc nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng cười.
“Vậy bây giờ ta đi đây.” Mạc Mặc nói.
Nhược Nhất kinh ngạc: “Không… Ở lại thêm hai ngày…”
“Ngươi có biết ta từ trước đến nay không phải một người thích níu kéo, ly biệt cái gì đó, nhanh chóng giải quyết thì tốt hơn.”
Nhược Nhất trầm mặc.
Mà Mạc Mặc thối lui vài bước bắt đầu niệm chú. Cả người nàng từ từ hiện ra một tầng bạch quang, dần dần, ánh sáng trở nên chói mắt.
Cuối cùng quang mang chói mắt chớp lên, Nhược Nhất tập trung nhìn vào, Mạc Mặc vẫn còn đứng ở phía trước.
“Hả…”
“Hả…”
Hai người đồng thời sợ hãi than ra tiếng.
Mạc Mặc nhìn nhìn tay mình: “Sao lại thế này? Không niệm sai chú a.”
[1'> Hữu thị vô khủng (有恃无恐): Có chỗ dựa là không còn sợ (Thị: chỗ dựa; Khủng: sợ hãi)
[2'> Không nạp liệu: ý của bạn MM là không bỏ thuốc vào đó :))))
Mạc Mặc mang theo một chút cảm giác say mà lẩm bẩm: “Có muỗi sao?” Lập tức tiện tay vẽ một cái kết giới, “Cùng một pháp thuật ta tuyệt đối sẽ không thất bại ba lần!” Nàng nói một cách nghiêm trọng. Ngay sau đó bạch quang lại nổi lên, lần này ánh sáng so với lần trước còn chói hơn nhiều.
Nhược Nhất che mắt quay mặt đi, khi nàng phát hiện bạch quang dần dần yếu rồi mới hí mắt xem xét về hướng của Mạc Mặc, nhưng vẫn thấy một bóng người như ẩn như hiện bên trong vầng sáng. Mà bạch quang tựa hồ cũng đang cố gắng cùng lực lượng gì đó đối kháng, cuối cùng bạch quang như nứt ra như gương vỡ, Nhược Nhất chỉ nghe tiếng “rít rít” trong không khí, tất cả quang ảnh đều rút đi. Mà Mạc Mặc với vẻ mặt tái nhợt đứng tại chỗ.
Nhược Nhất nhìn nàng ngơ ngác hỏi: “Ngươi cư nhiên thất bại ba lần?”
Mạc Mặc quay đầu, hoàn toàn không còn cảm giác say, hai mắt kinh dị trợn to, gương mặt trắng bệch cơ hồ không giống người: “Nhan Nhược Nhất, ta… Lần này sợ là… lật thuyền trong mương [1'> rồi.”
Nhược Nhất không rõ: “Lật thuyền trong mương?”
Mạc Mặc nghe xong cũng nổi giận, chọc vào tay đang đỡ thắt lưng của Nhược Nhất nói: “Dựa vào bộ dáng này của ngươi cũng còn mặt mũi mà nói ta?”
“Bộ dáng này của ta là tên hỗn đản nào đề xướng tận hưởng lạc thú trước mắt mà làm ra, hả? Ngươi nỗ lực gây sức ép đi! Thật ra ngươi là gián điệp, ngươi muốn cho người Trung Quốc khai hoa kết trái ở đây chứ gì! Ngươi muốn di dân a!”
Thái Phùng dừng bước chân lại, đề phòng nhìn về phía trước mắt, ở giữa có bóng người trùng điệp, hiện ra ba người vô cùng đặc biệt khiến người khác không khỏi chú ý: “Chủ thượng.”
Vành tai của Quý Tử Hiên hơi hơi động, khẽ cười nói: “Cửu Châu nhưng thật ra càng ngày càng nhỏ như vậy, ở trấn nhỏ trên Anh Lương này cũng có thể ngẫu nhiên gặp cố nhân, quả thật là hữu duyên.”
Trên trán Vân Chử vẫn buộc băng vải như trước, hắn nhíu mày đánh giá ba người kia rồi liếc mắt một cái, thấy rõ gương mặt Nhược Nhất thì hắn hơi ngẩn ra, hắn nhớ rõ Thiên Tố là được nữ tử này cứu đi. Hiện giờ Thiên Tố không có cùng đi với nàng ấy, chẳng lẽ là vết thương khỏe rồi nên đã bỏ đi sao? Thế nhưng vì sao Thiên Tố lại không có đến tìm hắn. . . . . . Hay là bị đâm một kiếm nên lòng cũng chết sao.
Vân Chử nghĩ như vậy, trong đầu lại nổi lên một tia đau đớn, giống như có sợi tơ kết nối với một thanh âm vô lực: “Vân Chử, ta chỉ hi vọng từ nay về sau chàng có thể sống thật vui vẻ.” Mà cẩn thận suy nghĩ lại như thế nào cũng không nhớ được ngữ khí của Thiên Tố vô vọng như vậy nói với hắn là khi nào.
“Chủ thượng.” Giọng của Thái Phùng chắn ngang những suy nghĩ của Vân Chử, chỉ nghe hắn lạnh giọng nói: “Hôm nay chúng ta hay là tạm thời tránh mặt một chút.”
Trong lòng Nhược Nhất đầy nghi ngờ, nàng âm thầm tính toán, cảm thấy được thời gian trùng hợp đến đáng sợ. Đứa nhỏ trong bụng Mạc Mặc có thể nào là của Quý Tử Hiên? Nhưng. . . . . . Nhưng như thế này cũng quá vớ vẩn đi, với chút thời gian như vậy, rốt cuộc là hắn làm như thế nào để có thể quyến rũ được cực phẩm Quý Tử Hiên này!
Hơn nữa. . . . . . Nghĩ đến câu chuyện lúc trước Tử Đàn đã nói một lần với nàng, sắc mặt Nhược Nhất trở nên có vài phần khó coi, nếu việc này là thật . . . . . Chỉ sợ việc bỏ đứa nhỏ kia còn phiền phức hơn nhiều so với tưởng tượng.
Tử Đàn nuốt mứt hồ lô trong miệng xuống, nói: “Lúc trước, ta từng nghe được tin tức nói thiên thư của Tầm Thường Cung đã bị đánh mất. Hôm nay hắn tới chỗ này, nhất định là có liên quan đến việc này. Hôm nay không tiện cùng hắn xảy ra xung đột, n