XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ván Cược

Ván Cược

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341714

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.

ại không biết ta đang làm cái gì?” Hữu vệ cười đáp.
Tại gốc ngón tay cái, Hữu vệ dùng dao nhỏ nhẹ nhàng khứa quanh một vòng, không đợi vết dao cắt khép lại lập tức đưa đầu sắc của cái móc vào, liền sau đó khều ngược lên trên, kéo ra một lớp da. Hữu vệ dùng ngón trỏ và ngón cái giữ lấy lớp da kia, chậm rãi cuốn về phía trước, chỗ nào bị cản thì dùng cái móc sắc bén xử lý.
Sa Tiêm Đao trơ mắt nhìn mình bị lột da, tròng mắt vừa đảo liền ngất lịm đi.
Đến khi Thiết Ngưu hiểu được chuyện gì đang xảy ra trước mắt, la to một tiếng vội đi về phía trước.
“Thiết Ngưu!” Một bàn tay giữ chặt lấy hắn.
“A Du! Sao ngươi có thể như thế! Cứ vậy sẽ đau chết người mất! Mau nói hắn dừng tay đi!” Thiết Ngưu gấp gáp đến mức giậm chân bình bịch.
“Muốn loại người lăn lộn giang hồ đã lâu như những kẻ này mở miệng phải dùng thủ đoạn này, Thiết Ngưu, lấy khẩu cung không giống như trong mấy vở kịch ngươi được xem đâu.”
“Nhưng mà! Nhưng mà!” Thiết Ngưu không biết phải nói cái gì để phản bác lại, tất cả những điều đang xảy ra trước mắt đây hoàn toàn khác với thế giới hắn vẫn biết, mà ngay cả A Du hiện tại cũng không giống như A Du hắn thường biết.
Nhìn thấy con trâu ngốc kia hai mắt đỏ bừng như sắp khóc đến nơi, thở dài, Lịch vương lại mềm lòng, cũng không đành lòng bắt hắn tiếp tục xem tất cả những điều này, ——không thì lỡ buổi tối hắn gặp ác mộng, chẳng phải y sẽ bị phiền chết sao?
“Tả vệ, ngươi đưa hắn về nhà cỏ.” Du hướng ra ngoài miếu ra lệnh.
Thiết Ngưu còn chưa kịp chạy, Du không muốn lôi thôi, phất tay điểm thụy huyệt (huyệt ngủ) của hắn, rồi cho Tả vệ ôm hắn trở về đi ngủ đi thôi!
Nhìn theo bóng Tả vệ ôm Thiết Ngưu đi, không biết trong lòng Du suy nghĩ điều gì, vẻ mặt có chút cổ quái.
Hữu vệ ho khan một tiếng.
Du lấy lại tinh thần, trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó dồn toàn bộ tinh thần vào việc hỏi khẩu cung.
.
Lúc trở lại nhà cỏ, Thiết Ngưu đang ngồi xếp bằng trên giường hờn dỗi.
Du sửng sốt một chút. Kỳ quái, ai giải huyệt giúp hắn? Ai có thể hóa giải được thủ pháp điểm huyệt của y? Hay là…
Đường đường Lịch vương đương nhiên không chịu yếu thế hơn, không nói một tiếng đi đến trước bàn ngồi xuống, nhìn xuống ấm trà mình vẫn quen dùng trên bàn, nhấc lên, rót cho mình một ly.
Thiết Ngưu đặt hai tay trên đầu gối, tiếp tục hờn dỗi.
Du tiếp tục uống trà.
Hai người cứ dây dưa kéo dài, không ai chịu mở miệng trước.
Trong đầu Thiết Ngưu hiện tại đã bị nhồi nhét hình ảnh hôn quan tàn nhẫn vu oan giá họa hãm hại người tốt, Hoàng Phủ Du cũng thành tên cẩu quan hồ đồ thân mặc áo bào kim mãng (mãng xà màu vàng), đầu đội mũ quan thất phẩm, tay cầm bản khai khống khẩu cung bức người đồng ý. Còn vị Hữu vệ kia chính là nhân vật sư gia giảo hoạt, mà hắn tự nhiên lại thành gia nhân của tên hôn quan kia, lo lắng không biết phải đưa khâm sai trở về chính đạo như thế nào.
Nếu lỡ có vị thanh thiên đại lão gia nào phát hiện ra A Du vu oan giá họa, dụng hình bừa bãi lên phạm nhân mà muốn tới bắt y, lúc đó hắn nên là “đại nghĩa diệt thân” (vì nghĩa lớn mà không quản thân tình) hay che dấu giúp A Du đào tẩu?
Du ra vẻ lơ đãng đưa mắt về phía giường, liếc một cái đã thấy cái bộ dáng nhíu chặt chân mày của Thiết Ngưu.
Hắn đang suy nghĩ gì? Sao lại dồn lông mày thành một đống như vậy được?
Yêm… Yêm phải đại nghĩa diệt thân!… Không được a! Yêm không nỡ a!
Tuy rằng A Du người có chút hung ác, tính tình có chút xấu xa, lại thích mắng chửi người khác, lại là phá gia chi tử quá yêu sạch sẽ, còn không phải quan thanh liêm, nhưng y là vợ yêm mà! Y đối xử với yêm tốt lắm, tuy miệng lưỡi có chút hung hăng nhưng trong lòng vẫn luôn nghĩ tới yêm.
“Ai——…”
Thế nhưng nếu tiếp tục để mặc y như thế, có thể nào y sẽ bị vạn dân cùng cáo tội lên trên không, bị hoàng đế lột bỏ chức quan ném vào thiên lao sau đó “thu hậu vấn trảm”[4'>… A!! Làm sao bây giờ? Yêm không muốn A Du bị mất đầu đâu!
“Ôi…” Đau đầu.
Phải rồi! Thiết Ngưu vỗ đùi! Thiếu chút nữa là quên mất A Du là nhi tử của hoàng đế! Nhi tử của hoàng đế sẽ không bị mất đầu… nhưng hình như vẫn bị…, Thiết Ngưu lại bắt đầu chán nản. Cho dù có không bị chém đầu đi nữa, không chừng sẽ bị biếm lãnh cung, từ nay về sau không còn được thấy mặt trời, nếu thế yêm… không phải sẽ bị chia cách với A Du, sau này mãi mãi không có ngày gặp lại sao? Quên đi! Vẫn cứ mang A Du trốn đi thôi! Yêm dẫn y trốn đến nơi rừng núi, yêm đốn củi săn thú phá núi làm ruộng nuôi y! Đến lúc yên ổn sẽ đón đệ muội ra, cả gia đình sống cùng nhau, ha ha. Thiết Ngưu nghĩ đế những ngày tháng tươi đẹp mai sau không khỏi bật cười.
“Tốt! Cứ làm như thế!” Thiết Ngưu bật người dậy, đứng thẳng trên giường.
Nhảy nhảy nhảy! Ba bước đã đến bên cạnh Hoàng Phủ Du, cầm lấy tay y, cẩn thận chân thành nghiêm túc nói: “A Du, ngươi và yêm trốn đi! Yêm sẽ không để ngươi bị bắt về chém đầu! Cũng sẽ không để ngươi bị hoàng đế biếm lãnh cung! Yêm sẽ bảo vệ ngươi! Yêm thề! Đi thôi!”
Hoàng Phủ Du tự cho mình một chút thời gian để bình tĩnh, xác nhận bản thân đã hiểu được ý tứ trong lời