Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ván Cược

Ván Cược

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.

yêu cầu của y, khiến y tức giận?
Mắt nhìn ra màn mưa như thác đổ ngoài cửa sổ, Thiết Ngưu đưa tay vuốt mặt, cứ lúc trời mưa lớn, hắn sẽ thấy buồn bực không yên, hơn nữa A Du lại không có ở đây, trong lòng không tránh được bất an.
Ôi chao, vợ của yêm cái gì cũng tốt, chỉ có điều hay cáu kỉnh một chút! Ngươi xem, chỉ là chưa chịu nghe hết các yêu cầu của y, thì y đã nổi cáu bỏ đi.
Quên đi, chờ đến lúc y quay về, bằng lòng mấy cái thứ đó là được rồi. Nam tử hán đại trượng phu, chỉ một chút đòi hỏi của vợ mà cũng không thể đáp ứng thì còn gọi gì là đại trượng phu.
Trông ra ngoài cửa sổ, bóng một con quỷ cũng không thấy. Khẽ siết chặt nắm tay!
Không được! Không thể nuông chiều y như thế! Phải cho y biết mùi vị khổ sở của cuộc sống mới được. Để mặc tính nết như vậy của y, sớm muộn cả nhà cũng sẽ bại! Một ngày mà muốn năm lượng bạc tiêu vặt…, tiểu tử kia nghĩ rằng bạc đầy trên núi cứ cúi xuống nhặt là có hay sao?
Đợi y về, phải nói rõ ràng với y, chờ bọn yêm dọn đến ở phía sau ngọn núi, cả nhà không cần y nuôi , nhưng y cũng phải tiết kiệm mới được.
Nếu y không nghe lời, yêm sẽ… Sẽ đét mông của y!
Càng ngồi càng thấy không được, bên ngoài mưa rời càng lớn, trong lòng cũng càng cảm thấy bứt rứt.
A Du, rốt cuộc ngươi đã bỏ đi đâu?
Thân thể của tiểu tử kia cũng không được như yêm, mưa lớn như vậy, nếu mắc mưa mà cảm lạnh thì biết làm sao!
Cứ đi ra ngoài xem sao, chưa biết chừng y lại đang ở chỗ nào đó giận dỗi mà không chịu trở về. Nghe nói mấy cô vợ ở nhà nào cũng như thế này, thích nổi giận cố ý hành hạ bản thân để bắt chồng mình đích thân đi đón về.
Hắc hắc, hắc hắc hắc.
Thiết Ngưu cười khúc khích từ trên giường bước xuống, chuẩn bị đi đón vợ bé nhỏ hay giận dỗi về nhà thôi. Còn phần dạy bảo như thế nào dĩ nhiên phải chờ tìm được người về rồi sẽ tính tiếp.
Cái bóng lom khom hiển nhiên không nghe được tiếng lòng của Thiết Ngưu đang hừng hực chí lớn dạy vợ, lão đứng giữa đám cỏ tranh không có đường đi, trong mắt bắt ra tinh quang xem xét.
Đây không phải thủ thuật che mắt gì, mà đích thực là một thế trận!
Bốn bụi gai bên trái, đá vụn phía trước, cây khô còi cọc bên phải, nhìn như vô tình mà lại cố tình. Nếu như lão không dự đoán sai, thì đã tìm chỗ ẩn thân của địch nhân.
Vấn đề là, hắn phải làm sao mới vào đi vào được.
.
Không nghĩ ra biện pháp đối phó tạm thời với ai đấy, Hoàng Phủ Du bực bội đứng dậy.
Tả vệ đứng một bên không hiểu vì sao, vậy nên hơi nghiêng đầu tự xem xét lại mình.
“Buổi sáng ngươi đến thì hắn đang làm cái gì?”
“Ai ạ?” Tả vệ mặt không đổi quay sang hỏi.
Bên kia, Hữu vệ đang bức cung đột ngột cười ra mấy tiếng ha ha.
Hoàng Phủ Du và Tả vệ chẳng hẹn mà cùng không vừa lòng quét mắt sang Hữu vệ một cái.
“Khụ!” Hữu vệ gãi gãi mũi, vội vàng quay lưng tiếp tục công việc của thuộc hạ. Tên tù nhân không may còn chưa được thở đã lại phải chịu giày vò của cực hình.
“Ngài muốn nói phu nhân sao?” Tả vệ tương đối trầy trật phun ra được hai tiếng phu nhân, biểu tình cũng có chút xấu hổ.
Hoảng Phu Du liếc mắt nhìn hắn, thoải mái gật đầu.
“Hai ngày vừa rồi ta không ở đây, hắn đã làm gì?”
“Bẩm báo lâu chủ, phu nhân người ấy… sốt ruột tìm ngài. Tựa hồ cho rằng ngài…”
“Cho rằng ta làm sao?”
Tả vệ lia nhanh thấy Hữu vệ đang liếc mắt về đây, dốc thêm một chút can đảm, liếm liếm môi, nói một hơi: “Phu nhân cho rằng ngài tính tình thất thường, bởi vì người không chịu thỏa mãn yêu cầu của ngài, nên ngài bực bội bỏ đi.”
Bờ vai của Hữu vệ bỗng run rẩy, tên tù nhân dưới mặt đất tiếp tục phát ra tiếng rên thống khổ.
“Ngươi để hắn đi ra ngoài tìm ta?” Hoàng Phủ Du nhíu mày.
Tả vệ vội vã phủ nhân: “Thuộc hạ không để phu nhân ra khỏi nhà tranh một bước.”
“Lúc sáng sớm ngươi ra ngoài làm việc, có dặn hắn không được rời khỏi nhà tranh?”
“Có.”
“Được rồi…”
Du thong thả bước tới trước cửa sổ ở miếu thổ địa, chắp tay nhìn mưa lớn bên ngoài.
Mùa đông mà lại có mưa lớn đến vậy, không phải chuyện tốt đẹp gì!
“Dù cho các ngươi là ai… lợi hại cỡ nào, cao thủ Thiên Đạo giáo chúng ta… nhất định sẽ diệt trừ các ngươi… chờ xem, lợi hại còn ở phía sau… Hắc hắc hắc.”
Cao thủ Thiên Đạo giáo bị nhục hình chỉ biết thở hổn hển mở miệng uy hiếp.
“Nói! Các ngươi bên dưới còn có phái ai đến!” Hữu vệ đá một cước vào bụng của tên giáo chúng Thiên Đạo giáo, tra hỏi. Tên này không giống mấy kẻ lúc nãy, chăm sóc hắn đã nửa ngày, ngoại trừ dọa dẫm, cũng không phun ra cái gì.
“Hừ hừ… Hừ” Tên giáo chúng cười âm hiểm, mặc cho máu tươi trong miệng tràn ra.
Du liếc mắt nhìn tên giáo chúng kia, gương mặt hắn rất xa lạ, nhưng bản lĩnh cũng không tầm thường, nhất là khả năng chống cự với các loại nhục hình, thần sắc như là đã trải qua huấn luyện đặc biệt. Muốn móc từ miệng những tên này ra chút gì, đích thực phải tốn một hồi công phu, hơn nữa còn phải cẩn thận đề phòng bọn họ sẽ thường tự sát.
Không biết Thiên Đạo giáo đã ẩn náu bao nhiêu năm, nhưng nơi đây có thể huấn liện ra người như thế này, tất yếu đã âm thầm hình thành được căn