Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ván Cược

Ván Cược

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.

cơ. Trước tình cảnh này, chỉ có cách nhân lúc phe cánh bọn chúng còn chưa lớn mà sớm nhổ cỏ tận gốc.
Bầu trời u ám, ngoài trăm bước chỉ có một mảnh mông lung, tầm nhìn vô cùng kém. Hơn nữa, thời tiết tệ như vậy, nếu có phái đến một cao thủ, cũng đừng mong tra ra được tung tích của đối phương.
Suy nghĩ trong đầu khẽ chuyển.
Tên tiểu tử ngốc nghếch kia cũng không phải kẻ biết nghe lời, hai ngày ta không về, không có ai ở trong nhà tranh cùng hắn, hắn sẽ ngoan ngoãn ngồi chờ ở nhà mới là chuyện kỳ lạ.
Chẳng biết vì sao càng cảm thấy bứt rứt trong lòng. Du chưa từng nếm qua tư vị hoảng hốt, giờ lại nhận thấy tim mình đập rất nhanh.
Nếu như hắn thật sự chạy đi tìm ta, hắn sẽ nghĩ ngay đến miếu thổ địa này. Giờ đã qua ngọ, sao hắn còn chưa sang? Chẳng lẽ hắn thực sự biết nghe lời mà ngồi ở nhà tranh?
Từ đêm qua đến giờ, từ lúc bắt được người thứ sáu, vẫn chưa thấy dấu vết của cao thủ Thiên Đạo giáo phái tới. Bọn chúng chùn chân sao? Hay là đang chờ đợi? Không! Không thể nào! Hiện tại bọn chúng chắc chắn phải rất muốn thăm dò được nội tình, tuyệt đối sẽ không thể bỏ qua một kẻ đáng ngại như ta.
Giả sử bọn chúng phái người tới, theo lý, thì dù mưa lớn không dứt, cũng sẽ tìm được dấu vết của ngôi miếu thổ địa này mới đúng. Trừ phi là một kẻ tầm thường, hoặc là…!
Một kẻ sở trường về theo dõi có đầy đủ kinh nghiệm giang hồ, quyết không xem nhẹ vết tích của miếu thổ địa, đồng thời, cũng không bỏ sót bất cứ một manh mối nào.
Tuy rằng ngôi nhà tranh kia bí ẩn, nhưng ngộ nhỡ…
Sự bất an trong lòng y như hòn đá ném xuống nước, mặt nước gợn sóng thành từng vòng tròn nhỏ rồi lan tỏa.
“Hữu vệ tiếp tục phụ trách tra khẩu cung. Tả vệ hộ pháp cho ta.”
“Vâng!” Hai thị vệ cùng lúc khom người đáp lời.
Cầm lấy áo tơi ở mép tường, đẩy cửa miếu ra, Du không chút do dự đi xuyên qua màn mưa lớn.
Nếu như để y tóm được con trâu ngu xuẩn kia đang chạy loạn ở bên ngoài!
… Xem bản vương lột da con trâu nhà ngươi làm yên ngưa!
Cơn mưa to che khuất tầm mắt, nhưng cũng không che phủ toàn bộ. Chí ít Hoàng Phủ Du đều thấy rõ mọi thứ trong vòng mười thước.
Kể cả vũng nước đọng lại sâu khoảng một thước kia.
Đằng trước của ngôi nhà tranh rõ ràng đã được bày trận thế bảo hộ, làm sao lại có một vũng nước lớn đọng lại trước cửa. Cây khô và bụi gai đổ nghiêng vỡ vụn trên mặt đất, y liền biết đây không phải là do cơn mưa lớn. Càng khiến y hoảng hốt chính là màu của nước đọng trong vũng.
Ném ao tơi xuống đất, nhân ảnh phi như bay vào nhà tranh.
“Thiết Ngưu!”
Trong nháy mắt, nhân ảnh lại lao ra.
“Thiết Ngưu…!”
Tiếng thét gào dội lại từ bốn phía.
Tại miếu thổ địa cách đấy ba dặm, Tả Hữu song vệ nghe thấy mà kinh động. Từ xưa đến nay, dù cho có xảy ra việc gì, bọn họ cũng chưa từng nghe qua thanh âm như thế của lâu chủ, nôn nóng đến dường vậy.






Trong cơn mưa tầm tã, trên đường cái bên ngoài phủ Phương gia có một thân ảnh chậm rãi đi đến.
Ngoại y ướt đẫm sít sao ôm lấy thân thể thon dài, những cơ bắp rắn chắc vốn bị y phục rộng che phủ nay dưới ngoại y đẫm nước lại tràn ngập uy hiếp cùng hấp dẫn.
Nhịp chân thong thả dừng lại trước cửa Phương gia, chắn trước mặt nam nhân là hai phiến đại môn khép chặt.
Ầm một tiếng, hai khối cánh cửa bị đẩy vào trong, bay lên giữa không trung, nện thật mạnh hai tiếng rầm rầm lên nóc chủ thính của Phương gia.
Một trận gạch vỡ ngói nát rơi xuống đất, còn có mấy mảnh nện xuống đầu đám người, trong phòng truyền ra tiếng kêu ối oái thảm thiết.
“Ngươi đang nói cái gì! Cái gì Thiết Ngưu! Lúc trước ngươi chạy đến nhà ta giả mạo là truyền nhân Phương gia, giờ lại quay lại Phương gia ta đòi người! Ngươi xem Phương gia chúng ta là cái gì!” Tiếng nói của Phương An – Phương đại gia không nhỏ, trong cơn mưa lớn vẫn nghe được cực kỳ rõ ràng.
Trong phòng xuất hiện bóng hồng trang (trang phục nữ nhân), vị phu nhân kia của Phương gia cũng đi ra. Bên cạnh ả là một thân ảnh lưng gù, xem sắc mặt, có vẻ như không được khỏe.
“Nghe cho rõ, ta chỉ lặp lại một lần nữa. Đưa Thiết Ngưu đến trước mặt ta.”
Ngữ điệu thong thả, đảm bảo mỗi người đều có thể nghe thấy. Ánh mắt quét qua đám người mới từ trong đi ra, quét đến thân ảnh lưng gù kia hơi dừng lại một chút.
Được rồi, y đã biết cao thủ Thiên Đạo giáo phái tới là ai!
Lão thất phu này thế mà còn chưa chết!
“Vị công tử này, người nên biết Phương gia chúng ta buôn bán cái gì, thiếp không biết Thiết Ngưu là ai, nhưng kẻ bán danh nghĩa Phương gia chúng ta mỗi ngày lại không ít, như vậy đi, người để thiếp giúp người đến các viện hỏi thăm một chút, xem xem có thể có người nào gọi là Thiết Ngưu không?” Dung nhan tươi cười, ngữ khí nham hiểm.
Nam nhân ha ha cười.
Nếu có Thiết Ngưu ở đây, hắn nhất định sẽ nói cho ngươi biết, A Du hiện tại, ngươi tốt nhất không nên chọc vào!
“Giỏi lắm, ngươi thật có gan. Nữ nhân, ta sẽ để ngươi lại cuối cùng.”
Tầm mắt vừa chuyển, nhắm ngay lão phu lưng gù.
“Hà Hữu Quang! Nhân vật phong vân ba


XtGem Forum catalog