Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.
giáo chúng càng gục càng ít, dần dần trong viện chỉ còn lại Phương phu nhân và lão phu lưng gù gắng gượng chống đỡ.
Hai thân ảnh phá không bay tới.
“Phải bắt sống!”
Không đợi lâu chủ ra lệnh, hai thân ảnh đã tách ra đánh về phía Phương phu nhân và lão phu kia.
.
Quan binh chạy đến nơi. Cảnh tượng còn lại chỉ là tay đứt đầu rơi đầy đất, toàn bộ sân viện thành biển máu, mưa như trút nước cũng không xua tan bớt được mùi máu tươi nồng đậm.
Dò hỏi tôi tớ cũng không ai biết diện mạo của hung thủ, chỉ mơ hồ nghe được có người kêu lên bốn chữ “Đăng Tiêu lâu chủ”.
Quan binh không thể quyết định, trình báo lên tri phủ.
Có người của Thiên Đạo giáo lẩn trốn trong đám người hầu kẻ hạ mà thoát được một mạng đã truyền tin tức Đăng Tiêu lâu chủ xuất hiện ở Dương Châu đối đầu với Thiên Đạo giáo lên cấp trên. Kẻ đứng đầu Thiên Đạo giáo sau một hồi kinh sợ lo âu quyết định tạm thời phong tỏa tình thế, né tránh khiêu chiến của Đăng Tiêu lâu chủ, gã không thể phân chia một phần sức mạnh để đối phó với Đăng Tiêu lâu, gã còn mục đích to lớn hơn, muốn đại sự thành công, “trên đầu chữ nhẫn (忍) có một thanh đao(刀)”[2'>!
Thế nhưng hiển nhiên tính tình của Đăng Tiêu lâu chủ không tốt như gã tưởng, chẳng những phái người nơi nơi đuổi giết quân tinh nhuệ của Thiên Đạo giáo, mà còn không ngừng phá hoại chuyện mua bán của gã. Ngươi nói y ỷ cá lớn nuốt cá bé, y còn cố tình vin vào lý lẽ khăng khăng nói người của Đăng Tiêu lâu bị Thiên Đạo giáo bắt giữ; đồng thời tuyên bố Thiên Đạo giáo một ngày còn chưa thả người, Đăng Tiêu lâu cũng sẽ một ngày không ngừng tiêu diệt Thiên Đạo giáo. Thiên Đạo giáo đáng thương, có khổ mà không nói được, ngoại trừ vấn đề thể diện của bang phái, bọn họ căn bản không có người nào tên Thiết Ngưu để trả lại cho Đăng Tiêu lâu. Nếu như Đăng Tiêu lâu đồng ý, bọn họ tình nguyện lén dùng vàng đánh thành một con trâu (kim ngưu) đưa cho Đăng Tiêu lâu để giải quyết việc này.
Trong lúc đó, không biết quan phủ nghe được phong thanh gì, đột nhiên ở mọi nơi trong hoàng triều mở các cuộc điều tra giáo đàn bang phái, lấy lý do mở đàn lập giáo ở Đại Á hoàng triều phải được quan phủ cho phép và giám sát, chỉ cần tra được giáo phái nào tồn tại bất hợp pháp lập tức sẽ phái bộ khoái và sai nha bắt giữ thẩm tra giáo đồ, tài sản thu được đều bị sung công.
Vì thế Thiên Đạo giáo bỗng chốc tổn hại một số lượng nhân lực tài lực không nhỏ, để tránh nơi đầu sóng ngọn gió, bọn họ không thể không tạm thời đóng cửa một số cửa hàng buôn bán, chuyển toàn bộ các hoạt động ngoài sáng vào trong tối. Lần tổn thất này thực làm cho Thiên Đạo giáo chủ đau xót vạn phần.
Phải biết rằng hệ thống sòng bạc kỹ viện Phương gia ở Dương Châu thật sự mang lại món hời cực lớn, phần lợi nhuận có được từ đó phải gần bằng nửa quốc khố. Sau khi Thiên Đạo giáo tiếp nhận việc kinh doanh của Phương gia, không đến nửa năm đã thu được tiền vào như nước. Đến khi mất đi phần lớn hạng mục buôn bán, việc kinh doanh của Phương gia càng thể hiện tầm quan trọng. Có thể nói đây đã trở thành nguồn cung tài chính và tin tức chủ yếu của Thiên Đạo giáo.
Thiên Đạo giáo chủ cho rằng Đăng Tiêu lâu tại Dương Châu không tìm được người cần tìm ở Phương gia tự nhiên sẽ rời đi, lại không nghĩ được Đăng Tiêu lâu vốn luôn tranh đấu giành thiên hạ ở phương bắc lại mượn cơ hội này vươn xúc tua tới Giang Nam; mắt thấy Đăng Tiêu lâu công khai tiếp nhận những hạng mục kinh doanh lợi nhuận cao của bọn hắn, rút cuộc Thiên Đạo giáo cũng không nhịn nổi nữa—— loại hành vi này của Đăng Tiêu lâu các ngươi chẳng phải rõ ràng là thò tay móc tiền trong túi người khác hay sao!
Quân tinh nhuệ của Thiên Đạo giáo được lệnh tập hợp về Dương Châu, nếu không giải quyết dứt điểm Đăng Tiêu lâu, căn cơ gần hai mươi năm của Thiên Đạo giáo có thể cứ thế bị ủy trong chốc lát. Thiên Đạo giáo chủ dứt khoát hạ quyết định: dù công khai hay âm thầm, bất chấp tất cả thủ đoạn, nhất đinh phải hái cho được cái đầu trên cổ Đăng Tiêu lâu chủ!
.
Ả độc phụ kia ỷ mình là thân phụ nhân nữ tử, đường đường Đăng Tiêu lâu nhất định sẽ không xuống tay tàn nhẫn bức cung ả, luôn luôn phô trương làm dáng hoặc giả vờ đáng thương, thề với trời đất là bản thân không có chút quan hệ nào với Thiên Đạo giáo cả.
Mãi cho đến khi Hữu vệ cắt đi hai tai ả, chuẩn bị cắt đến mũi, lúc này ả mới tỉnh mộng, mới hiểu được thế nào là lạt thủ tồi hoa (tay độc ngắt hoa) chân chính. Thêm nữa Hữu vệ Dương Học Nghiên quả thật là kẻ thiếu đạo đức cùng cực, vừa dụng hình lên vị Phương phu nhân này vừa châm chọc ả nữ nhân xinh đẹp bề ngoài thoạt nhìn như mới đôi mươi nhưng thật ra đã chẳng còn trẻ trung gì không đáng một xu.
Thật đáng tiếc, tuy địa vị của vị Nữ hoàng phong (ong vàng, ong bắp cày) nổi danh giang hồ này ở Thiên Đạo giáo đã rất cao, lên đến vị trí đàn chủ Ngoại đàn, nhưng ả vẫn không biết giáo chủ Thiên Đạo giáo là ai. Dựa theo khẩu cung của ả, ước chừng chỉ có đàn chủ Nội đàn và hai vị trưởng lão đã từng được gặp Lư sơn chân diện mục (bộ mặt thật) của giáo chủ. Ngay cả khi hỏi tin tức của Thiết Ngưu