Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
mươi năm trước. Không nghĩ tới Liệp nhân (thợ săn) ngươi vẫn còn sống, ta còn tưởng rằng thứ đồ cổ như ngươi đã sớm bị vùi trong đất rồi đó! Thiên Đạo giáo cho ngươi bao nhiêu ưu đãi, có thể làm cho Liệp nhân, một trong “Nông Toán Y Liệp” (nông nghiệp, tính toán, y thuật, săn bắn) Tứ đại cao thủ, kẻ từng hô phong hoán vũ năm nào cam tâm làm chó săn cho tà giáo!”
“Rút cuộc ngươi là ai?” Vị phu nhân kia của Phương gia kinh ngạc khi đối phương chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra chân tướng của lão phu lưng gù, đến cùng y đã biết được bao nhiêu?
“Nữ nhân, ta cũng biết ngươi không phải trẻ trung như vẻ bề ngoài, tựa như ta cũng biết độc phụ ngươi đã hại chết bao nhiêu người. Hà Hữu Quang, nói cho ta biết, có phải ngươi đã bắt người đi rồi không? Người đâu!”
(độc phụ: mụ đàn bà hiểm độc, cũng có thể là danh xưng trên giang hồ của ả.)
Không khí huyên náo chợt trở nên lạnh giá.
Lão nhân được gọi là Hà Hữu Quang thu mắt nhìn kĩ, không ngừng đánh giá người trẻ tuổi trước mắt.
“Lão phu không biết ngươi đang nói gì, người trẻ tuổi. Lão phu là Phương lão đầu, đã ở Phương gia giúp việc nhiều năm, quê nhà cũng biết. Không tin ngươi có thể hỏi xem.”
“Ta sẽ hỏi, nhưng không phải hiện tại! Ngay bây giờ, ta muốn ngươi nói cho ta biết, người bị ngươi bắt đi đang ở đâu! Tốt nhất các ngươi nên cầu khẩn ông trời hắn không thiếu một cái lông tơ, nếu không… ta sẽ cho từng kẻ lão luyện giang hồ các ngươi tự mình nếm trải một chút cái gì gọi là sống không bằng chết.”
Sát ý của nam nhân như mũi tên.
Lão nhân tự xưng là Phương lão đầu đồng tử dần dần co rút, kinh nghiệm nhiều năm cho lão biết, chỉ trong một ngày lão đã gặp phải kẻ địch cường đại thứ hai trong cuộc đời mình!
“Người trẻ tuổi, đối xử với lão nhân gia cũng nên tôn trọng một chút, trước tiên báo tên mình đi.”
“Tên của ta[1'>?” Nam nhân ngẩng đầu nhìn trời.
Đó là cơ hội đánh lén tốt nhất. Phương An hiển nhiên không định bỏ qua, rút bội kiếm ra, dựa thế mưa rơi lặng lẽ không một tiếng động mà đâm một kiếm về phía yết hầu nam nhân.
Mắt mạnh mẽ nhìn thẳng vào chủ nhân hiện tại của Phương gia, nét cười mờ nhạt mà khát máu tàn nhẫn lướt qua bên môi.
“Các ngươi còn chưa xứng để hỏi! Tiểu nhân đê tiện! Giết——!”
Tiếng gào dữ dội xé trời tạc vỡ vòm mưa, thân thể thẳng hướng về phía Phương An đánh lén, nghiêng người một chút, bàn tay xòe ra lấy thế sấm rung chớp giật trực tiếp chụp xuống đỉnh đầu Phương An!
“Không!”
Phương An bị dọa đến vỡ mật, không thể tin được chính mình thậm chí tránh không được dù chỉ một trảo của đối phương.
“A a!” Theo tiếng kêu thảm thiết, xương sọ Phương An bể nát, nước dịch trắng đỏ đồng thời bắn ra tung tóe!
“Những kẻ Thiên Đạo giáo kia, hãy nhận lấy cái chết! Giết——!”
Ném thi thể trong tay đi, cơ thể như thân trúc cứng cáp kia như tia chớp giật bay lên giữa không trung, một vệt kinh hồng (to lớn, kinh hãi) xé toạc màn mưa dày đặc chém về phía lũ người Phương gia với thế đến không gì ngăn được.
“Kinh hồng kiếm! Đăng Tiêu lâu chủ——!” Phương phu nhân trợn mắt vội vàng hô to.
Hoàng Phủ Du, lâu chủ Đăng Tiêu lâu, đại khai sát giới!
Đăng Tiêu lâu chủ?! Không! Chuyện này là không thể!
Phương lão đầu cùng cao thủ Thiên Đạo giáo quá sợ hãi. Sao bọn họ có thể gặp phải loại người không nên dây vào này chứ!
Rồng ăn tôm cá, báo giết gà chó, Thiên Đạo giáo chúng bỗng nhiên thành đám ô hợp!
“Trận này không công bằng!” Phương phu nhân vừa ứng phó với thế công của Hoàng Phủ Du vừa gào lớn.
Luận thanh thế trên giang hồ, Đăng Tiêu lâu chủ là kẻ thần bí khó lường nhất, theo lời đồn đại công lực của y dường như bất phân cao thấp với kẻ được xưng là thiên hạ đệ nhất – Bắc Nhạc cuồng nhân. Loại người như vậy chủ động tấn công bọn họ chẳng khác nào ngang nhiên tàn sát!
Cao thủ Thiên Đạo giáo đang trên đường tới, vẫn chưa đông đủ, một tên đến trước vừa rồi đã bị thương không nhẹ do điều tra tung tích kẻ địch, nơi này không ai có thể ngăn chặn thế công của Đăng Tiêu lâu chủ.
“Hiểu lầm! Việc này chắc chắn có hiểu lầm! Dừng tay! Dừng tay!” Phương phu nhân liều chết la lớn.
Thiên Đạo giáo chúng từng tên từng tên ngã xuống, kẻ hầu người hạ được Phương gia mướn đến biết tiền viện xảy ra tai họa đều trốn trong phòng sợ run lẩy bẩy không dám ra ngoài một bước.
“Trời ạ! Không thể như vậy!” Phương phu nhân khàn giọng kêu thảm, “Ngươi không thể đại khai sát giới như vậy! Còn có thiên lý hay không!”
“Thiên lý? Ta chính là thiên lý! Giết——! Giết sạch lũ tiểu nhân ngang ngược tàn ác các ngươi!”
Thấm loang trên y phục ướt đẫm của Du không chỉ có nước mưa mà còn cả máu tươi bắn ra khắp cả người.
Tốc độ cực hạn, thảm sát hung tàn, không ai ngăn được!
Hà Hữu Quang, nhân vật phong vân năm đó giờ đây là Phương lão đầu cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình.
Tiếng vó ngựa như sấm, rất nhiều quan binh xông đến, phủ đệ của tri phủ Dương Châu ngay gần đó, khó trách quan binh đến nhanh như vậy.
“Cứu mạng! Cứu mạng!” Phương phu nhân không nghĩ tới có một ngày chính ả lại phải cầu cứu quan phủ.
Thiên Đạo