XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342123

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.

ón tay đan vào nhau, bỗng có tia sáng ẩm ướt chiếu vào trong mắt tôi, có chút mệt mỏi, giây phút ấy, tôi cảm thấy bàn tay Tần Niệm sao mà lạnh thế. Cái lạnh của anh ấy đối với tôi luôn luôn không thay đổi. Picasso từng nói: Tình yêu là thứ không tồn tại, mà chỉ tồn tại những thứ minh chứng cho nó. Ngay cả những thứ để minh chứng ấy, tôi cũng không có. Tôi chỉ biết rằng mình yêu Tần Niệm, rất yêu. Bởi thế tôi nắm chặt tay anh ấy, không muốn buông ra dù bàn tay tôi cũng đang rất lạnh.
Tần Niệm không nói thêm điều gì, ôm chặt tôi hơn nữa.
“Cảm ơn em?”
“Không sao đâu, đau khổ là thứ mà ta không nên phung phí đến hết. Tần Niệm, anh đừng lãng phí nó, bởi em cũng không còn nhiều nữa.”
“Anh hiểu, anh bảo đảm là sẽ không có lần sau.”
Tôi ngước mắt nhìn, sắc mặt Tần Niệm lẫn trong ánh sáng nhưng tôi có cảm giác mình đang nhìn làn khói rực rỡ từ khoảng cách rất gần.
* * *
Tan học, tôi hớt hải chạy xuống lầu. Mưa vẫn cứ rơi, đến khi những sinh viên khác về hết thì Tần Niệm mới gọi điện đến.
“Xin lỗi em, hôm nay anh có việc gấp nên không đến đón em được. Em nhớ bắt xe về sớm, đừng đi xe buýt. Đứng đợi ở bến xe lạnh lắm.
Tôi có chút thất vọng, cố gắng “vâng” một tiếng.
“Tiểu Mật…” Giọng Tần Niệm bỗng trầm xuống, rất khẽ, nghe thật dịu dàng và hấp dẫn. “Anh sẽ nhớ em.”
“Em càng nhớ anh hơn.”
Những giọt mưa nhảy nhót trên nền đất như từng lớp sóng trắng vỗ bờ. Tôi đội cặp sách lên đầu chạy một mạch đến cổng trường thì không thể chạy tiếp được nữa. Tôi không sợ cảm do ngấm nước mưa, chỉ sợ khi bị cảm sẽ phải nghỉ học, như thế sẽ không thể gặp được Tần Niệm.
Tôi đứng dưới mái hiên đợi mưa ngớt, toàn thân ướt sũng, vừa đói vừa lạnh, chợt nhìn thấy chiếc lòng đỏ trứng đang đậu bên đường.
Người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu, từ tốn mở cửa xe, bật chiếc ô tối màu rồi bước lại về phía tôi.
Qua làn mưa dày, vừa nhìn tôi đã nhận ra anh ta. Không, đúng ra là tôi bị anh ta thu hút. Thân hình cao lớn như được bao bọc bởi màn mưa mông lung, bước đi trang nhã, cho dù đôi giày đen giẫm trên mặt đường làm nước mưa bắn lên ướt cả gấu quần cũng không làm giảm bớt vẻ trang nhã ấy, trái lại, nó càng tôn lên vẻ phong độ và quý phái khác thường.
Một người đàn ông điềm đạm, nho nhã, một người có thể làm cho cả mưa gió và trời đất cùng hòa theo bước chân – Mục Thần Chi.
Anh ta càng lúc càng đến gần, tôi nhớ đến lời cảnh báo của Tô Na Na, nhưng vừa nhấc chân thì đã thấy Mục Thần Chi giơ cao chiếc ô hơn một chút, vội vã lên tiếng: “Em đứng nguyên đó! Trời đang mưa to, để anh đến”.
Không phải tôi muốn tiến đến bên anh ta, mà là muốn né tránh. Nhìn Mục Thần Chi bước đi nhanh hơn, gấu quần cũng ướt quá nửa, tôi thấy hơi áy náy: “Ưm… Mục Thần Chi, trùng hợp thật!”.
“Vừa hay đi ngang đây, thấy có con thỏ ướt như chuột lột.” Anh ta chun mũi, khóe mắt lộ rõ nét cười, một tay che ô cho tôi, tay còn lại thì cởi nút áo khoác.
Tôi vội nói: “Mục Thần Chi, em đang đợi taxi”.
Mục Thần Chi do bận một tay cởi áo khoác nên chiếc ô lệch về một bên khiến mưa rơi ướt cả bả vai. Không cần đến sự giúp đỡ của tôi, anh ta cầm thẳng ô lên rồi khoác áo cho tôi. Tất cả những động tác đó đều thực hiện bằng một tay nhưng không hề gượng gạo.
“Em đợi taxi.” Tôi nhắc lại.
“Ôi, thì đi xe của anh, không có đồng hồ đo kilomet cũng chẳng sao. Là chiếc lòng đỏ trứng mà em thích đấy!”, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng khiến người ta không dễ gì từ chối. Rồi Mục Thần Chi khoác vai tôi đi về phía xe.
Không khí trong xe đủ khiến tôi ấm áp trở lại. Mục Thần Chi đưa khăn cho tôi lau tóc, liếc thấy ánh mắt tươi vui của anh ta tôi bỗng bất an. “Anh Mục lần này đi qua đây là có việc gì thế?”
Anh ta bật cười rồi cứ cười mãi. Thấy ống tay áo của anh ta vẫn ướt sũng mới chợt nghĩ ra, chắc lúc nãy Mục Thần Chi che hết ô cho tôi nên mới bị ướt như thế. Nếu anh ta bị cảm thì tôi lại mắc thêm một món nợ ân tình nữa. Thế là tôi lấy khăn vừa lau cánh tay cho anh ta vừa nói: “Tháng này anh đã tình cờ như thế tới mười chín lần rồi”.
“Ồ, nhiều thế ư? Thôi được, anh thừa nhận là anh nhớ em nên mới đến.”
“Nhớ em mười chín lần?”
“Nếu em thấy ít, anh có thể tăng thêm mấy lần nữa.”
“Anh Mục nên nhớ bạn gái của mình chứ?”
“Thì đang nhớ đây!” Anh ta quay đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi khiến tôi bối rối.
“Anh Mục, nếu trước đây tôi có nói gì khiến anh hiểu lầm thì cho tôi xin lỗi. Tôi và bạn trai đã tốt đẹp trở lại rồi.”
Tôi còn chưa nói hết ý thì Mục Thần Chi đã ngắt lời, cười nói: “Anh hiểu lầm cái gì hả? Anh ta nói thích em và muốn em làm bạn gái sao?”.
“…” Tôi như bị tạt gáo nước lạnh vào mặt.
Không phải, tất cả đều không phải. Cho dù đã giảng hòa nhưng Tần Niệm chưa bao giờ thừa nhận tôi là bạn gái của anh ấy, thậm chí cũng chưa từng nói thích tôi.
Mục Thần Chi tập trung lái xe. Vì khoảng cách rất gần nên tôi còn ngửi thấy cả hương thơm thanh khiết tỏa ra từ người anh. Rất thanh khiết, thêm vào đó là không khí ấm áp trong xe tạo nên hương thảo mộc ngọt ngào, mơn trớn.
Xe dừng lại trước cửa một nhà hàng năm sao.