Có Một Thứ Cảm Xúc Không Lý Giải Được
Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342127
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2127 lượt.
Mục Thần Chi nói thay đồ và ăn tối xong sẽ đưa tôi về nhà. Tôi cũng không muốn từ chối.
Tôi ngồi trên sô pha trong đại sảnh đợi Thần Chi gọi đồ ăn, tiện tay cầm một tờ Tạp chí Thời trang để xem. Đúng lúc ấy, tôi phát hiện một bóng dáng rất quen thuộc. Tần Niệm đang ngồi ở cách tôi không xa, cúi đầu khuấy tách cà phê, ngồi đối diện là một cô gái trẻ, mái tóc uốn xoăn gợn sóng màu, vô cùng xinh xắn với bộ đồ mới nhất do hãng Dior thiết kế.
Tần Niệm, lời hứa của anh rẻ mạt đến thế sao?
Tiếng mưa ngoài cửa sổ thật ồn ào, cho dù tôi sớm biết thứ mình nên tin tưởng là chính bản thân mình chứ không phải Tần Niệm, nhưng những giọt mưa ngoài kia vẫn như vô tình trút thẳng vào trái tim tôi. Nước chảy đá mòn, những hạt mưa rơi xuống càng lúc càng nhiều khiến thịt da tôi tê dại. Mỗi giọt mưa làm cho vùng nước xoáy càng sâu hơn, tôi như đang ngụp lặn trong đó, dù giãy giụa thế nào cũng không bò lên được.
Tôi nghĩ, bộ dạng của mình chắc là nhếch nhác lắm, nếu không thì tại sao Mục Thần Chi trở lại, vừa nhìn thấy tôi đã sửng sốt chau mày. Bàn tay cầm tạp chí run run, lúc đứng dậy, tôi còn va vào bàn uống trà khiến nó lệch khỏi vị trí. Cú va quá mạnh, thu hút ánh mắt tò mò của rất nhiều người. Tôi không biết trong số họ có Tần Niệm hay không, cũng chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn, chỉ lấy tay xoa xoa đầu gối rồi vội nói với Mục Thần Chi: “Chẳng phải anh nói là đi thay đồ sao? Đi thôi, nhanh lên”.
Mục Thần Chi quay sang nhìn Tần Niệm, rồi quay lại nhìn tôi. Ánh mắt như muốn nhìn tận tâm can tôi. “Đau lắm phải không?”
“Không, một chút cũng không.”
Mục Thần Chi nhướn mày, chúng tôi vừa đi được vài bước thì Tần Niệm và cô gái nọ bước đến. Tôi cúi gằm mặt, chỉ nhìn thấy bàn tay mịn màng của cô gái vẫn khoác chặt cánh tay Tần Niệm. Còn cần nhìn thái độ của họ sao? Chỉ cần thấy một động tác ấy thôi đã đủ khiến tôi thấu hiểu thế nào là nỗi đau như cắt. Tôi như rơi xuống mười tám tầng địa ngục.
“Hai người?” Cô gái nọ vừa cất tiếng đã khiến tôi sững sờ. Sở Mộng Doanh! Quả nhiên là Sở Mộng Doanh, bạn gái của Tần Niệm.
Hai người họ là một đôi thanh mai trúc mã. Tần Niệm thích Mộng Doanh từ thời học tiểu học, đến khi lên trung học và đại học, hai người đều học chung lớp rồi cùng ra nước ngoài. Tình cảm mười mấy năm như thế thì sao có thể chia tay được chứ?
Những gì Tô Na Na nói đều đúng, tôi thật sự ngốc, đại ngốc. Đầu óc tôi hỗn loạn giống như muôn vàn chiếc lông vũ xổ tung ra từ chiếc gối rách, không thể phân loại, cũng chẳng thể thu gom lại được. Bỗng có cảm giác không phải mình đang đứng trong đại sảnh diễm lệ mà là giữa bến xe hỗn tạp, đâu đâu cũng không thấy người, vừa ồn ào, vừa phức tạp, vừa nguy hiểm. Tôi phải đi khỏi đó ngay lập tức nhưng lại chẳng thể xác định được phương hướng.
Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi, chỉ cần chút ấm áp đó thôi cũng giúp tôi vững lòng, như vừa nắm được cọng rơm cứu mạng. Mục Thần Chi khoác vai tôi, tay còn lại giúp tôi chỉnh lại áo khoác.
“Phó Tiểu Mật, anh ấy là bạn trai của cô sao?”, Sở Mộng Doanh hỏi.
Tôi mụ mẫm gật đầu, có cảm giác cánh tay Mục Thần Chi khoác trên vai mình khẽ run. Giọng nói vốn luôn nhã nhặn của anh ta cất lên liền sau đó: “Phó Tiểu Mật là vị hôn thê của tôi”.
Sở Mộng Doanh “ồ” lên một tiếng rồi nở một nụ cười khó hiểu.
Họ quen nhau sao?
Đầu óc tôi chẳng còn chỗ nào để nghĩ đến việc đó nữa. Khi Mục Thần Chi ôm tôi đi về phía thang máy, trái tim tôi lạnh buốt, bởi Tần Niệm không hề đưa ra dù chỉ một lời giải thích.
Tôi loáng thoáng nghe thấy Sở Mộng Doanh nói với Tần Niệm: “Anh thật biết nhịn đấy!”.
Tần Niệm trả lời khô khan: “Em nói ít đi có được không?”.
Tôi lóng ngóng thay quần áo, rồi lại lóng ngóng ăn như một con rối, ngoại trừ việc còn có thể cử động được ra thì lục phủ ngũ tạng của tôi đều như bị móc ra hết. Tôi cũng không biết mình ngồi lên xe từ lúc nào.
Trong đầu tôi chỉ có hình ảnh của Sở Mộng Doanh, vẻ cao quý, nho nhã của cô ta, từng cử chỉ lời nói của cô ta, rồi cả cảnh cô ta khoác tay Tần Niệm, nói với giọng đầy kiêu hãnh. Đã năm năm rồi nhưng dường như cô ta không hề thay đổi, ngay cả từng sợi tóc cũng thấm đầy mùi hương công chúa.
Lần đầu tôi nhìn thấy Sở Mộng Doanh là dưới gốc cây hoa đào trong sân trường. Khi các học sinh khác đều vội vã đi qua, cô ta vẫn lặng lẽ đứng đó. Nhưng chỉ cần thế thôi thì vạn vật xung quanh cũng đều trở thành nền. Những lá cây xung quanh vốn rất đỗi bình thường, thế mà bỗng chốc trở nên lấp lánh đến mê người bởi có sự xuất hiện của Sở Mộng Doanh.
Cô ta đang đợi Tần Niệm, ánh mắt ngại ngùng, giống như hai hồ nước thu long lanh dưới hàng mi dài. Vừa thấy tôi, cô ta liền bỏ chạy làm những sợi tóc hoa vàng phấp phới, lấp lánh dưới ánh mặt trời, chiếc váy màu trắng cũng nhịp nhàng tung tăng theo gió. Nhìn cô ta giống hệt một nàng bướm xinh.
Sở Mộng Doanh là công chúa, còn Tần Niệm là hoàng tử trong truyện cổ tích. Một đôi trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối. Dù cho hoàng tử không thể cùng công chúa sống bên nhau hạnh phúc thì cũng sẽ tuyệt đối không yêu người con gái kh