Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2158 lượt.

ác.
Tôi là gì chứ? Từ nhỏ đã toàn bị người khác bắt nạt, ai ai cũng coi khinh. Hồi nhỏ, đám trẻ thường vây quanh tôi xô đẩy, ném đá, đến mức đầu tôi thường bị ném cho chảy máu. Chúng còn thường chế giễu tôi là con của tội nhân. Trong lớp, hễ ai mất thứ gì thì người bị nghi ngờ đầu tiên luôn là tôi. Cứ mỗi lần như vậy là tôi lại đánh nhau với lũ bạn cùng lớp. Ban đầu là chúng đánh tôi, sau là tôi đánh chúng. Dù sao thì từ nhỏ cũng chưa có ai làm bạn với tôi, đến nỗi chơi nhảy dây, tôi cũng phải mắc dây vào gốc cây, rồi lại tự hát cho mình nghe, cười một mình đầy ngốc nghếch.
Tôi còn không bằng một nữ tì kém cỏi, cứ mỗi lần chơi trò trượt dốc bị ngã nhào, tôi lại tự bò lên chọn một tư thế đẹp đẽ hơn để trượt tiếp, trượt đến lúc chỉ còn biết cười. Đúng, tôi phải cười, nhưng giờ đây, những sợi lông thỏ của dây đeo điện thoại đều ướt sũng khiến tôi không thể cười nổi, hai mắt cay sè, tôi quay mặt áp vào cửa xe, những giọt nước mắt cũng lười nhác rơi xuống theo lớp cửa kính. Tôi cảm nhận rõ hơi lạnh thấm vào từng thớ thịt.
Mục Thần Chi bình thường lái xe rất cẩn trọng, thế mà hôm nay lại phóng như bay. Bỗng chốc vọt qua một chiếc xe đang chạy rất nhanh khác tạo thành hai vệt khói dài, toàn thân tôi cũng bị lắc lư chao đảo.
“Nếu anh thấy em phiền phức thì cho em xuống đây đi.” Lúc anh ta không nói, các đường nét trên khuôn mặt đều đanh lại, trông rất đáng sợ. Tôi không biết tại sao bỗng dưng anh ta lại tức giận, hai tay nắm chặt lấy dây an toàn.
Anh ta hắng giọng, nở nụ cười kỳ quái. “Anh không phải bạn trai em sao?”
“Lúc nãy… anh đừng cho là thật.”
Mục Thần Chi đạp mạnh chân ga. Tôi suýt nữa thì đổ nhào về phía trước, dây an toàn cũng cọ xát vào ngực, đau rát.
Cần gạt nước làm việc hết công suất, lau hết lớp nước mưa này tới lớp khác, những ngón tay nắm chặt vô lăng bỗng chốc thả lỏng rồi nắm chặt, lạnh lùng quát lên: “Xuống xe! Cút!”.
Anh ta chưa bao giờ tức giận với tôi như thế.
Tôi cắn môi nhưng không biết phải nói gì, liền mở cửa bước xuống xe. Những giọt mưa vẫn xối xả rơi, quần áo dính bết vào người, tôi cũng không thấy lạnh. Bởi tôi đã ướt, đã lạnh từ lâu rồi. Tôi chỉ thấy mỗi bước đi sao khó khăn quá, bàn chân cũng không nhấc lên nổi. Chưa đi được mười bước, tôi đã khóc tức tưởi, hai bờ vai cũng run theo từng tiếng khóc.
Phía sau vẳng đến tiếng khởi động xe, chiếc xe của Mục Thần Chi giống như mũi tên bật ra khỏi dây cung, mất hút trong đêm mưa mịt mùng.






Em là kiếp nạn của anh
Cái gì phải đến sẽ đến,
Chỉ có hạt mưa làm bạn với nỗi đau,
Cứ tưởng rằng mọi chuyện sẽ không như thế,
Cứ vòng vo mãi, cuối cùng vẫn vẽ lên đường viền của vận mệnh.
“Anh uống rượu sao?”
“Ừm, một chút.” Mục Thần Chi nới lỏng cà vạt rồi vào bếp lấy một cốc nước lạnh, ngồi xuống ghế sô pha, thấy tôi đi bật đèn liền nói giọng không vui: “Đừng bật đèn!”.
Lúc anh ta không nói gì vốn đã khiến người ta cảm thấy lo sợ, giờ có thêm hơi rượu càng khiến cả căn phòng chìm trong áp lực. Tôi nói giọng run run: “Muộn thế này rồi. Em đang ngủ”.
“Em cứ ngủ đi.” Mục Thần Chi nhắm mắt, áp lòng bàn tay lên trán, hơi thở nặng nề, bộ dạng không muốn đi khỏi đây.
“Em giúp anh gọi tài xế đến đón nhé.” Nhìn bộ dạng say khướt của anh ta, chắc chắn là chẳng thể lái xe được. Tôi lấy điện thoại ra, “Số điện thoại của tài xế nhà anh là bao nhiêu?”.
Mục Thần Chi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại mà Tần Niệm tặng cho tôi, hít một hơi rồi nhắm mắt lại, tựa đầu vào ghế, nói: “Không nhớ à?”.
“Điện thoại của anh đâu?” Chắc anh ta sẽ lưu trong đó.
“Không biết.”
“Trong đó?” Tôi chỉ vào túi áo của anh ta. Trong hoàn cảnh này, không nên để xảy ra bất kỳ một sự tiếp xúc cơ thể nào. “Đưa cho em.”
“Ừm.” Anh ta lạnh lùng đáp lại nhưng không hề động tay.
Mục Thần Chi nhắm mắt, mi mắt khẽ run, khóe môi có nét mệt mỏi, cổ áo không cài. Trong mắt tôi, anh ta luôn là con người toàn năng, như vị thần đứng trên những tầng mây cao biến hóa khôn lường. Nhìn anh ta chưa bao giờ suy sụp như thế, thật đáng thương, tôi mềm lòng nên cúi thấp để lần vào túi áo của anh ta. Vừa đưa tay ra, tôi đã thấy eo mình bị một vòng tay ôm chặt. Mục Thần Chi thuận tay kéo tôi ngồi lên đùi, rồi bất chợt đặt một nụ hôn.
Đôi môi nóng bỏng, mềm mại đến nỗi khó diễn tả thành lời nhưng lại rất mãnh liệt, giống như đang trừng trị kẻ phạm tội, không hề dịu dàng. Tôi quá sợ và không ngừng giãy giụa khiến ly nước trên bàn rơi xuống đất, vỡ vụn.
Nhân lúc anh ta ngừng lại, tôi vội vàng vùng dậy, chạy ra ngoài cửa, nhưng cuối cùng vẫn không theo kịp tốc độ của anh ta, tôi bị bế bổng lên, từ phía sau. Tôi vốn đã hơi sốt, giờ lại càng thấy trời đất quay cuồng. Bị quăng mạnh xuống giường, đầu óc tôi bừng tỉnh, còn chưa kịp vùng dậy thì đã bị anh ta đè lên. Tôi ra sức đẩy tấm thân nặng trịch của anh ta ra nhưng vô ích. Cuối cùng cả hai cánh ta đều ép chặt.
Mục Thần Chi lim dim mắt, cố điều tiết hơi thở nặng nhọc nhưng vẫn không che giấu được sự tức giận. “Qu


Snack's 1967