Có Một Thứ Cảm Xúc Không Lý Giải Được
Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2128 lượt.
a cầu rút ván nhiều lần thì sẽ tự chuốc họa vào thân. Em quên rồi đúng không? Phó Tiểu Mật, em coi tôi là cái gì hả? Em nợ tôi, lại còn tùy tiện biến tôi thành bia đỡ đạn. Đúng không?”
“Tiền mượn anh, tôi sẽ từ từ kiếm trả. Còn tình nợ anh, tôi sẽ trả hết.”
Mục Thần Chi không nói, khóe miệng nhếch lên mang theo vẻ lạnh lùng, khinh miệt. Rõ ràng là anh ta đang cười, nhưng bộ dạng lại giống như muốn ăn thịt người.
Đây là Mục Thần Chi sao? Những dịu dàng, vẻ lạnh lùng, cao ngạo, sự nho nhã… tất cả biến đâu hết rồi? Anh ta trở nên vô cùng xa lạ.
Tôi nghe rõ giọng nói trầm ấm của anh ta, từng từ từng chữ chậm rãi rít qua kẽ răng: “Em không thể trả hết được!”.
Mục Thần Chi đáp xuống một nụ hôn khiến tôi ngây dại. Không phải là tôi chưa hôn ai bao giờ, nhưng chưa khi nào tôi thấy Mục Thần Chi như thế. Đôi môi điên cuồng, hoàn toàn khác sự từ tốn ban nãy khiến tôi không thể thở nỗi. Mục Thần Chi như đang muốn giết chết tôi. Anh ta dùng sức mạnh đến như vậy khiến toàn thân tôi không cử động nổi, trong chốc lát, nước mắt cứ thế trào ra, tôi khóc không thành tiếng.
Anh ta làm gì vậy? Tại sao anh ta lại làm thế?
“Người nên khóc phải là tôi mới đúng! Sớm muộn gì em cũng hại chết tôi thôi.” Giọng nói của Mục Thần Chi run rẩy một cách đáng sợ cùng tiếng cười gằn trong bóng tối chẳng khác nào một con mãnh thú. Tôi không hiểu anh ta muốn nói gì, cố mở miệng mà cũng không thể thốt nên lời.
Anh ta cắn tai tôi, tôi ngửi thấy mùi máu, cảm giác anh ta điên cuồng thúc mạnh. Tôi đã khóc, cảm thấy mình như đang lõa thể, lăn lộn trong đống thủy tinh vụn vỡ. Mỗi nhịp cử động của anh ta lại như vô số mảnh thủy tinh đâm lên da thịt tôi, vô cùng đau đớn. Động tác rất mạnh, như thể anh ta coi tôi là kẻ thù không đội trời chung vậy.
Toàn thân tôi vừa nóng vừa đau, như thể bị ném vào một hố sâu vừa có lửa vừa có băng. Tôi vùng vẫy thoát thân nhưng bốn bề chỉ là bóng đen vô tận. Trong bóng tối, đôi mắt nhìn tôi chòng chọc như một sợi dây trói chặt tôi lại. Tôi cố giãy giụa nhưng không thoát được. Trong đôi mắt ấy, có tàn bạo, có dục vọng, có thù hận, chỉ thiếu duy nhất một thứ là tình yêu.
Đôi mắt ấy, chính là đôi mắt của Mục Thần Chi lúc này.
Tôi không thể thoát, cũng chẳng thể chết nổi, chỉ cảm giác mình đang vỡ vụn thành từng mảnh rồi hoàn toàn vỡ vụn. Tôi không còn phân biệt được đâu là nước mắt, đâu là chính tôi, tất cả đều vụn vỡ.
“Cầu xin anh…” Tôi không còn sức chống cự, chỉ biết rưng rức khóc, miệng không ngừng van xin, cuối cùng tôi cũng không biết mình đã nói những gì, chỉ mong sao mọi chuyện mau chóng kết thúc.
Tôi khóc đến mức nước mắt giàn giụa, Mục Thần Chi nhìn tôi trân trân, anh ta giống như con mãnh thú gục xuống vai tôi thở gấp. “Em thắng rồi.”
“Tôi không hiểu, không hiểu anh đang nói gì, hãy tha cho ôi!” Tôi thử lách ra, mỗi cử chỉ đều run lẩy bẩy.
Mục Thần Chi bỗng trở nên dịu dàng, cưng nựng tôi, nói toàn những lời tốt đẹp, dừng mọi cử động nhưng lại không hề nới lỏng tay, vẫn không cho tôi cử động. Anh ta chỉ cần hai cánh tay thôi cũng đủ để khóa chặt tôi lại.
Mỉa mai thay, cơ thể tôi dần thích nghi và phản ứng lại, khi đau đớn và khoái cảm hòa trộn với nhau, tôi lại càng sợ hãi. Đây chính là sự thích nghi hay đầu óc tôi đã tê dại? Tôi lại có cảm giác với loài mãnh thú này sao? Tôi cũng không thể lý giải nổi tại sao mình lại thành ra như thế.
Lê Tiếu San nói đúng, tôi vốn là một đứa tiện nhân. Tần Niệm, xin lỗi anh, em đã không còn xứng đáng với anh nữa rồi.
* * *
Lúc tỉnh dậy, tôi cảm thấy toàn thân đau nhức, cơ thể đầy những vết bầm tím như vừa chui lên từ địa ngục. Không biết Mục Thần Chi đã đi khỏi từ lúc nào, trước khi đi còn đặt lại đôi dép lê cho tôi rất ngay ngắn.
Tôi mở vòi hoa sen cho nước nóng xối lên người, những vết bầm tím trên cơ thể bỏng rát đến nỗi đau thấu tim gan. Trời hè nắng hơn ba mươi độ. Tôi lên xe buýt, mặc áo cao cổ, trông chẳng khác nào chiếc bánh chưng, toàn thân nhớp nhúa, cộng thêm cái nóng oi ả càng khiến tôi như bị đem lên nồi hấp. Tôi như thể bị lên men, không tài nào cử động được, rồi lại mỉm cười ngốc nghếch.
Tô Na Na cười nói tôi là dân tị nạn Afghanistan, nụ cười của tôi càng trở nên ngốc nghếch.
Buổi chiều, khi giám thị phát giấy thi môn Pháp luật, tôi vẫn thấy bình thường. Nhưng khi nghe Tần Niệm nhắc nhở về kỷ luật phòng thi qua micro, tai tôi bắt đầu thấy đau âm ỉ. Vô số gương mặt hiện lên trong đầu óc tôi, đều là Tần Niệm, hình ảnh lóe lên rất nhanh và mơ hồ, không có tiếng nói. Cuối cùng, tất cả biến thành những bông hoa tuyết đen trắng, không ngừng nhảy nhót hỗn loạn.
Tôi đưa tay ôm chặt lấy ngực, trong đó như vừa có ai đào khoét trở nên trống hoác khiến người ta khiếp sợ. Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi. Lúc cúi đầu xuống tờ giấy thi, tôi lại ngây ra.
Tần Niệm, Tần Niệm, Tần Niệm…
Trên tờ giấy thi đều là tên của Tần Niệm. Tôi không biết mình đã viết nó khi nào. Bài thi như thế này thì không thể đem nộp được, ngay cả đề bài, tôi cũng không biết làm, chỉ đành xé tờ giấy thi làm đôi, vo phần có viết tên