Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2151 lượt.
Tần Niệm thành một cục tròn rồi cứ thế nắm chặt trong tay đến mức đau nhói. Nhưng dù nó có nhàu nhĩ hơn cả tờ giấy bỏ đi, tôi cũng không muốn vứt, bởi trên đó có viết tên của anh.
Tôi khoác ba lô đi lên bục giảng, mỗi bước chân đều chới với như trong cơn ác mộng.
Lúc nộp bài, tôi không dám ngẩng đầu nhìn Tần Niệm, cảm giác ánh mắt anh ta như lưỡi dao nung đỏ chém xuống đầu tôi tới tấp.
Tần Niệm nắm lấy khuỷu tay tôi. “Mật…” Vừa lên tiếng thì anh ta bị tiếng đằng hắng của ai đó trong phòng thi cắt ngang.
Tôi bừng tỉnh, cúi đầu chạy đi rồi nấp sau cột trụ lớn, nước mắt cứ thế trào ra. Tần Niệm, anh muốn giải thích chứ gì? Muộn rồi, tất cả đã muộn rồi.
Tôi nấp sau cột trụ, khóc rất lâu, tay vẫn mân mê tờ giấy vo viên ban nãy. Tờ giấy vốn đã nhàu nát, cuối cùng rách toạt ra mấy lỗ mà vẫn chẳng thấy anh ta đến. Mãi khi Tô Na Na xuất hiện, tôi mới ý thức rằng mình không được khóc. Tôi không dám lên tiếng, chỉ thở hổn hển trong khi lồng ngực nấc lên dữ dội, cảm giác như có thể vỡ òa ra bất cứ lúc nào.
Tô Na Na đứng yên không nói, che khuất cả ánh mặt trời, sau đó đập cả cặp sách lên đầu tôi. “Nhóc con, xảy ra chuyện gì vậy?”
Trong quán cà phê cạnh cổng trường, ánh đèn ấm áp tạo thành những vệt sáng vàng trên vành ly. Tôi chậm rãi kể cho Tô Na Na nghe chuyện xảy ra tối qua. Cô ấy mở to mắt nhìn tôi hồi lâu rồi lấy ngón tay chỉ vào ngực tôi, tức đến nỗi đỏ mặt.
“Cậu bị tâm thần phân liệt à? Đi báo cảnh sát mau!”
“Không cần!” Tôi nói trong tiếng nấc, cổ họng đau rát. “Tớ không trách Mục Thần Chi, cũng không hẳn là anh ta đã cưỡng bức tớ. Là tớ gieo gió gặp bão, không sao đâu, vấp ngã rồi thì phải tự đứng dậy thôi. Tớ chỉ thấy có lỗi với Tần Niệm.”
“Cậu đúng là con rùa bị lật mai! Đứng dậy rồi giờ cậu có đi tiếp được không? Còn khóc cái nỗi gì nữa? Cậu đấy, gặp chuyện gì cũng thế, nếu không trốn tránh thì lại bỏ chạy? Khóc, khóc, khóc! Thật chả ra sao cả!”
“Một người tớ yêu, yêu đến mức hận chính bản thân mình. Một người nên hận, nhưng không biết tại sao tớ lại không đành lòng. Tớ cũng không biết tại sao mình lại thành ra như thế.”
Tô Na Na nắm chặt lấy tay tôi, thành thật hỏi: “Cậu nói thật cho tớ biết đi, có phải cậu đã thích Mục Thần Chi rồi không?”.
Chỉ mình anh không biết
Tình yêu đang đơm hoa,
Chỉ có mình anh là không biết.
Cho tình yêu vào bình lọc nước,
Để từng giọt lệ biến thành hạt mưa,
Tôi cũng chẳng có ai bên cạnh. Tôi còn có ai đây? Nghĩ đến đây, tôi liền trợn mắt quát lên: “Tiêu Hàn Ý, anh không thể làm việc gì có ích hơn sao?”.
“Em ngày nào cũng lên mạng chơi game thì có ích lắm sao? Lại còn suốt ngày thi trượt nữa.” Anh ta hừ một tiếng rồi lại đọc lớn:
“Cây đồng đang buổi ban trưa,
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày.
Ai ơi cầm chiếc gương này,
Cuốc đi cuốc lại một ngày hết luôn!”
“Này nhé! Tôi nộp giấy trắng là vì không quay cóp như các người!” Tôi hất cằm.
Tô Na Na nâng cốc rượu lên cao nói: “Nào, nào, nào, cùng chúc cho mọi người giữ cho được khí phách của ngày hôm nay!”
“Cậu đừng chỉ biết nhìn cô ấy hất cằm dương dương tự đắc, thực chất thì…” Tiêu Hàn Ý đắc chí. “Thực chất thì do cô ấy nhát gan nên không dám quay cóp! Đần độn thế thì làm sao biết cách mà quay cóp chứ! Từ nhỏ đã thế rồi, đúng là hết thuốc chữa.”
“Hôm nay bổn cung phải thay trời hành đạo, trừ hại cho muôn dân.” Tôi hùng hổ đập bàn, rồi với tay bóp cổ Tiêu Hàn Ý.
Đúng lúc tôi đang trừng trị anh ta thì Tô Na Na bỗng nói: “Phó Tiểu Mật, nhìn sang trái, nhìn sang trái mau”.
Dựa vào kinh nghiệm bị lừa trước đây, tôi chậm rãi quay đầu sang trái, tay vẫn bóp chặt cổ Tiêu Hàn Ý, giữ nguyên tạo hình của mụ đàn bà chanh chua đang đánh lộn rồi lại ngây ra trong ba giây.
Mục Thần Chi cùng Sở Tây Thừa và vài người khác đang từ phía đầu hành lang tiến lại. Anh ta trông vẫn bảnh bao, phong thái ung dung, nhã nhặn như ngày nào. Bên cạnh anh ta là một mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn với bờ vai trần gợi cảm.
Khóe mi dày của Mục Thần Chi như đang cười, điệu bộ rất lãng tử, anh ta hơi nghiêng đầu nói gì đó khiến cô gái đi bên cạnh thẹn thùng gục đầu vào vai anh ta.
“Em muốn giết, hay muốn diễn kịch thì mau mau ra tay đi! Tay em cứ khư khư bóp cổ anh thế, nóng chết đi được.”
Lúc Tiêu Hàn Ý gỡ tay tôi ra khỏi cổ, tôi mới định thần lại rồi lẳng lặng quay về chỗ cũ, ngồi trên ghế so pha mà vẫn thấy lạnh, cứ nhấp nhổm không yên.
“Em nhấp nhổm thế thì được cái gì chứ?” Tiêu Hàn Ý cười ra điều vui lắm.
“Cần đến anh quan tâm sao? Bổn cung… ôi đau quá! Ngươi không muốn chịu đau cùng ta thì câm miệng lại!”
Mục Thần Chi có vẻ không nhìn thấy tôi, mấy người họ cứ thế đi thẳng vào nhà ăn. Ôi ôi, quả nhiên anh ta chỉ muốn đùa giỡn với tôi thôi! Loại người như anh ta còn hơn cả cầm thú.
Tô Na Na chống cằm cảm thán: “Đứa trẻ đáng thương này. Tớ bảo cậu quay sang trái cơ mà!”.
“Cậu cố tình giấu đầu hở đuôi thì có!"” Tôi nâng ly bằng cả hai tay, màu nâu của vành ly nhìn chẳng đẹp chút