Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342140
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2140 lượt.
còn chưa ăn hết thì hai cái trên tay đã tan chảy, dính lem luốc lên quần áo.
Lúc đi ngủ tôi thấy Mục Thần Chi có gì đó lạ lạ. Anh ta vốn rất biết cách giày vò người khác, cộng thêm vẻ biến thái, đêm nay lại càng quyết liệt hơn. Tôi giống một đám mây lúc trời sắp mưa, tất cả lỗ chân lông trên người đều như giãn nở, mặc cho anh ta hành động. Lúc cao trào, tôi không chịu nổi nên cào thành một vệ dài rớm máu trên lưng anh ta, tôi sợ đến mức không dám động đậy, cứ tưởng Mục Thần Chi sẽ giận dữ nhưng ai ngờ anh ta chỉ cắn mạnh tôi một cái, nói: “Xem anh xử lý em đây!”.
Trong giấc mơ, tôi trở về thời cấp ba. Những cây hoa đào trong vườn trường đang nở rộ từng chùm như mây như sương. Cơn gió thổi đến làm những cánh hoa phớt hồng lất phất rơi. Nhưng tôi không tìm thấy bóng dáng Tần Niệm đang ngồi đọc sách nữa, chỉ có những học sinh nói cười đi ngang qua. Tôi nhìn về phía ký túc xá cũ kỹ mà trái tim đau nhói. Tôi biết rằng, dù tôi có đứng đợi ở đó bao lâu đi nữa cũng không tìm thấy Tần Niệm.
Trong lúc ngẩn ngơ, bỗng có ai đó gọi tên tôi. Tôi quay đầu lại thì thấy Tần Niệm mặc một chiếc áo phông trắng tinh đang đứng ở sân bóng rổ rộng rãi. Lúc nhìn tôi, Đôi mắt ấy ánh lên nét cười, phía sau anh ấy là bầu trời xanh như ngọc cùng những đám mây trắng như bông đang bay theo gió, tất cả chỉ để làm nền cho đôi mắt màu hổ phách.
Tần Niệm dạy tôi chơi bóng rổ, tôi hết lần này đến lần khác ném bóng nhưng không quả nào lọt lưới. Đến lúc phát bóng cũng chẳng ra sao. Tần Niệm ngửa bàn tay lên, rồi khẽ khàng đứng phía sau, hai tay anh ấy nhẹ nhàng nâng hai tay tôi, khẽ nói:
“Xem nhé, phải làm như thế này…”
Câu nói chưa dứt, tôi bỗng nghe tiếng hét của Sở Mộng Doanh ở bên kia sân tập: “Phó Tiểu Mật, đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ”.
Quả bóng rổ trong tay cô ta bay thẳng về phía tôi, tôi không kịp tránh, chỉ cảm thấy như có một hòn đá lửa cứ lớn dần lên rồi rơi xuống đè lên người tôi. Tôi gắng sức chạy nhưng không nhấc chân lên nổi, cứ thế rơi thẳng xuống vực thẳm. Tôi hoảng loạn đưa tay bấu víu mọi thứ, rồi nghe như có ai đó gọi tên mình, bàn tay ấm áp vỗ vỗ vào hai má. Tôi bất giác sực tỉnh, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Chiếc đèn đầu giường được bật sáng, tôi nhắm mắt theo bản năng, một lúc sau mới thở phào một tiếng.
Mục Thần Chi nhìn tôi đăm chiêu, đôi mắt sáng, cặp đồng tử như hai viên kim cương đen lấp lánh.
“Gặp ác mộng sao?” Anh ta nhỏm dậy, định hôn lên trán tôi. Tôi vội né tránh, suýt nữa thì ngã xuống đất. Bàn tay đang nắm chặt lấy tay tôi run lên, nhìn anh ta sa sầm mặt, tôi mới ý thức được rằng cử chỉ ban nãy của mình thật xa cách, giống như bị dọa cho kinh hãi và giống với cả biểu hiện đang trốn tránh dịch bệnh.
Tôi cắn môi nói: “Xin lỗi, đã đánh thức anh”.
“Ừm, không sao.” Rõ ràng anh ta đang tức giận nhưng vẫn cười ôn hòa với tôi. “Anh đi rót cho em cốc nước.”
“Không cần đâu, anh ngủ đi, em đi tắm cái đã.”
Trong phòng tắm, đứng dưới làn nước ấm chảy ra từ vòi hoa sen nhưng toàn thân tôi lại lạnh run như đứng trong mưa. Hằng ngày khi thức dậy, người đầu tiên tôi nghĩ đến luôn luôn là Tần Niệm, tôi không thể xua tan được hình bóng ấy. Tình cảm có thể dễ dàng đứt gánh nhưng tại sao để trái tim trở lại bình yên lại là chuyện khó khắn đến vậy. Tôi cứ ngỡ mình không còn nhớ tới hình bóng Tần Niệm nữa, vậy mà đêm nào cũng gặp anh ta trong mơ.
Sấy khô tóc xong tôi quay trở lại phòng ngủ, căn phòng tối om. Tôi cứ nghĩ Mục Thần Chi ngủ rồi, nhưng quay đầu lại thì thấy một bóng người đen thẫm trước rèm cửa với một đốm lửa lúc mờ lúc tỏ. Trái tim suýt nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực, tôi hoảng hồn đến nỗi va cả vào chân giường.
Anh ta dịu điếu thuốc vào gạt tàn, trong bóng tối, đôi mắt ấy vẫn đăm đăm nhìn tôi.
“Xin lỗi đã làm em sợ.”
“Không sao.”
Mục Thần Chi đến ôm tôi từ phía sau, áo tắm của tôi tuột xuống một nửa, tôi rùng mình.
Anh ta bắt đầu cắn nhẹ lên vai tôi rồi dịch chuyển xuống dần cánh tay. Cảm giác vừa đau vừa nhột như có con côn trùng đang len lỏi vào tim, nhấm nháp từng chút một, không để xót lại thứ gì. Rõ ràng là cảm giác rất khó chịu nhưng tôi không tài nào bắt nó được. Cảm giác bất an cứ thế lớn dần lên, tôi gỡ vòng tay đang siết chặt của Mục Thần Chi ra, giọng điệu có chút không vui: “Em mệt rồi”.
Mục Thần Chi buông tay rồi trở lại giường nằm quay lưng về phía tôi, không nói thêm bất kỳ điều gì nữa.
Nhìn sau lưng Mục Thần Chi, trong lòng tôi trào dâng cảm giác chua xót. Thực sự là tôi đối với anh ta rất tệ, anh ta luôn gọi tôi là em yêu, vậy là tôi chỉ chăm chăm gọi thẳng tên Mục Thần Chi. Tôi cũng chưa bao giờ dành cho anh ta lời nói ngọt ngào của những người yêu nhau, thậm chí những cử chỉ thân mật cũng rất miễn cưỡng.
Ban ngày Mục Thần Chi bận rộn với công việc, có hôm còn ngủ quên khi đang nằm trên ghế sô pha đọc báo. Vậy mà ngày nào anh ta cũng dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho tôi, dành cho tôi thái độ ôn hòa vui vẻ. Năm nay Mục Thần Chi đã ba mươi mốt tuổi, thế mà vẫn luôn nhún nhường chiều chuộng tôi. Ngay cả khi ở trên giường, anh ta cũ