Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342136
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2136 lượt.
ng luôn cố làm tôi được thỏa mãn. Tôi có tính ngủ rất xấu, hay đạp chăn, lúc gặp ác mộng thì chân tay đạp lung tung làm ảnh hưởng đến người nằm bên cạnh, bị tôi quấy rồi giấc ngủ nhưng anh ta vẫn ân cần đắp lại chăn cho tôi. Mỗi sáng thức dậy, thấy anh ta nằm co lại một góc giường, khóe mắt mệt mỏi, tôi lại thấy thương. Nếu không gặp Tần Niệm trước, có thể tôi sẽ yêu Mục Thần Chi. Nhưng tôi không còn cách nào để có thể nảy sinh tình cảm và đối xử với anh ta tốt hơn. Tôi đã cố hết sức, cũng đã thử chiều chuộng anh ta nhưng đều không thể tỏ ra tự nhiên được.
Trong đầu óc tôi như có một thứ keo dính bết, mắt cay đến nỗi không thể mở to nhưng vẫn không thể ngủ được, chỉ biết nhìn rèm cửa đợi trời sáng. Ánh trăng chiếu vào phòng, nền nhà như phủ một lớp sương mù mỏng tanh. Tôi nghĩ Mục Thần Chi đã ngủ lâu rồi, bỗng nghe giọng nói lạnh lùng của anh ta: “Ngày mai anh phải đi công tác, chắc sẽ không về nhà trong một thời gian”.
Màn đêm tĩnh lặng, chắc chắn anh ta nghe được tiếng nấc nghẹn ngào nhưng vẫn nằm quay lưng về phía tôi. Ánh trăng lọt qua rèm cửa, đúng lúc có một vệt sáng chiếu lên tấm chăn trắng tinh, cánh tay của Mục Thần Chi vẫn đặt ngoài chăn, từng ngón tay bấu chặt lấy chăn. Không khí lạnh lẽo ấy khiến tôi nhầm tưởng mình đang ở trong nhà xác, tôi nằm co mình rồi run lên bần bật, chỉ sợ khi anh ta quay người, những ngón tay kia sẽ bóp chặt lấy cổ tôi.
Ngày hôm sau Mục Thần Chi dậy rất sớm, gương mặt lạnh tanh, quầng mắt thâm đen như trước khi đi, anh ta vẫn chuẩn bị đồ ăn sáng cho tôi. Đã bảy ngày trôi qua, anh ta vẫn chưa về, cũng không hề gọi điện hay nhắn tin cho tôi. Tôi đã biết mình sai, định nhắn tin cho anh ta nhưng lại không biết phải bắt đầu như thế nào.
Tôi viết tin rồi lại xóa, xóa rồi lại viết, cuối cùng viết được một câu: Em đói rồi. Thực ra tôi muốn nhắn: Mục Thần Chi, em muốn ăn canh gà anh nấu rồi, nhưng lại thấy nó buồn nôn quá. Tôi ôm bụng đói đợi tin nhắn của Mục Thần Chi nhưng điện thoại vẫn im lặng. Tôi cứ đợi đến lúc ngủ thiếp đi, lúc thức dậy kiểm tra điện thoại thì thấy một tin nhắn mới gửi đến trước đó một tiếng.
Số điện thoại gọi đồ ăn viết trên tờ giấy nhắn dán ở tủ lạnh. Cột bên trái, tờ thứ sáu, màu xanh.
Lạnh nhạt quá!
Tôi như lênh đênh trong gió, muốn nhắn trả lời nhưng chả lẽ cứ nói mãi là đói rồi. Tôi cầm điện thoại trong tay đắn đo nghĩ ngợi, đang do dự thì bỗng điện thoại đổ chuông. Tim tôi đập thình thịch nhưng khi nhìn màn hình hiện thị số máy lạ thì tôi như bị cả xô nước lạnh tạt vào người. Đầu bên kia truyền đến giọng nói của một cô gái trẻ: “Phó Tiểu Mật phải không? Tôi là Hà An Na”.
“Hình như tôi không biết cô.”
“Tôi biết Thần Chi là được rồi. Tôi muốn nói chuyện với cô, cô đến câu lạc bộ Thiên Thần ở phía tây thành phố.” Giọng cô ta nhỏ nhẹ nhưng lại kiêu căng, ngạo nghễ, giống như đang ra lệnh cho tôi vậy. Đặc biệt hai chữ Thần Chi khiến tôi nổi hết cả da gà.
Tôi định nói cô quen Mục Thần Chi thì có liên quan gì đến tôi, nhưng cuối cùng vẫn cười ha ha, hỏi: “Cô mời tôi ăn cơm sao?”
Đầu dây bên kia im lặng năm giây, “ừm” một tiếng rồi bỗng nhiên tức tối hỏi: “Cô nói vậy là có ý gì?”.
“Tôi đang đói đây.” Tôi đói thật, thật hơn cả vàng thật. Lời nói thật ấy có sức sát thương ghê gớm thế sao? Tôi còn nghe được cả hơi thở hằn học ở đầu dây bên kia nữa.
Tại câu lạc bộ Thiên Thần, dù chưa từng gặp Hà An An nhưng tôi vẫn có thể nhận ra cô ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Quần áo hàng hiệu, trang sức lấp lánh, dáng vẻ thướt tha, khuôn mặt xinh đẹp, trang điểm lộng lẫy, khí chất cao ngạo. Chỉ có điều, khi cô ta ngẩng đầu lên trời thì lông mũi thò cả ra ngoài, trông không được tao nhã cho lắm.
Tôi lúc đó rất muốn gọi ngay cho Lê Tiếu San: Tiếu San ơi là Tiếu San, cô luôn nói tôi có gương mặt hồ ly tinh bẩm sinh nhưng quả thật là cô chưa đi đến cùng trời cuối đất, đẳng cấp hồ ly tinh chính hiệu đang ở trước mặt tôi đây này.
“Phó Tiểu Mật rất dễ thương!” Một người con gái không đẹp thì hãy khen cô ta có khí chất, nếu cô ta không có khí chất thì hãy khen cô ta dễ thương. Xem ra tôi thuộc cấp bậc thứ ba rồi.
“Tôi rất ngưỡng mộ cô, nếu ở tuổi cô Hà mà tôi có thể rèn luyện được khí chất giống thế thì chắc sẽ không còn sợ phi đao của thời gian nữa.” Tôi lắc đầu than vãn, mà thật tình thì cô ta xinh đẹp hơn tôi. Con người và những hoa văn thêu trên áo cô ta đều tinh tế như nhau. Tôi ca tụng: “Cô Hà, chiếc áo cánh dơi này cô mua ở đâu vậy?”.
Chu Lập Ba[3'> nói rất đúng, con gái khi có tuổi thì không nên mặc xường xám sát nách, hai cánh tay lúc buông thõng xuống sẽ giống như hai cánh dơi.
[3'> Chu Lập Ba (22/04/1967) là người sáng lập loại hình nghệ thuật tấu hài có tên "phái Thượng Hải sạch" - loại hình nghệ thuật biểu diễn dựa trên văn hóa Thượng Hải nhưng không dùng lời lẽ dung tục.
Hà An Na giơ cao cốc trà trên tay, gương mặt tái mét, đôi môi run run: “Cô nói vậy là có ý gì?”.
“Tôi vốn mù tịt về các xu hướng thời trang mới nhưng lại rất muốn được thỉnh giáo người khác.” Tôi nuốt nốt miếng bánh ga tô rồi tiếp tục nói: “