Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342134

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2134 lượt.

hội quây ngực, đang tay trong tay với Mục Thần Chi thì bỗng nhiên dừng bước.
“Sao thế?” Anh ta quay đầu, giọng nói dịu dàng.
“Mắt thỏ bị rơi mất rồi, lúc trong thang máy vẫn còn mà.” Tôi lúc lắc con thỏ trên dây đeo điện thoại, cúi đầu tìm.
“Mua cái mới là được rồi.”
Tôi mím môi, dây đeo điện thoại này là của Tần Niệm tặng.
Mục Thần Chi liếc tôi một cái rồi chau mày, lạnh nhạt nói với người phục vụ đứng bên: “Tập hợp tất cả các nhân viên phục vụ tìm mắt thỏ cho phu nhân”.
Người phục vụ kinh ngạc “á” lên một tiếng.
Tôi nói thêm: “Là một hạt pha lên màu hồng”.
Mười phút sau, tất cả nhân viên phục vụ trong nhà hàng đều nhổm mông cúi cắm tìm mắt thỏ ngọc cho tôi theo lệnh của Mục Thần Chi. Vì mắt thỏ ngọc rất nhỏ cho nên ba mươi phút sau vẫn chưa có kết quả dù các nhân viên đã tìm vã mồ hôi. Tuy rằng nhà hàng này là của Mục Thần Chi mở nhưng tôi vẫn thấy áy náy.
“Mọi người đến dự tiệc đã đợi rất lâu rồi.”
“Cứ để họ đợi!” Mục Thần Chi lạnh tanh nói.
“Đi thôi”. Tôi kéo kéo vạt áo anh.
“Phải xem kỹ tất cả các thảm của tầng này, nếu tiệc xong mà không tìm thấy mắt thỏ cho phu nhân thì ngày mai các người cũng không cần đến làm nữa.” Mục Thần Chi đúng là có tiền nên muốn gì được nấy cho nên chẳng bao giờ che giấu cảm xúc.
Tôi kể chuyện này cho Tô Na Na nghe, hai mắt cô ấy sáng lên lấp lánh vẻ ngưỡng mộ. “Mục Thần Chi đúng là hôn quân, còn cậu là ái phi, chỉ cần cậu nói một câu thì không việc ác nào anh ta không làm.”
“Cái gì mà hôn quân chứ, anh ta giống với kẻ chuyên đi lấy kẹo mút dụ dỗ trẻ con thì đúng hơn, suốt ngày lằng nhằng theo tớ, lại còn không thèm thuê giúp việc, ngày nào cũng đeo tạp dề nấu ăn đủ ba bữa. Đúng là nhìn người thì không thể chỉ tin vào ấn tượng đầu tiên được, nhưng tớ vẫn thấy anh ta rất khó hiểu. Mục Thần Chi rõ rãng rất nóng nảy, lúc nãy còn dọa cho mấy nhân viên trong nhà hàng sợ phát khiếp nhưng tại sao lại chưa bao giờ tức giận với tớ nhỉ? Lúc nào cũng tươi cười như được tắm gió xuân ấy.”
Tô Na Na nói: “Cười với cậu thì không tốt?”.
“Không phải, cậu cảm thấy một người rõ ràng là đang rất tức giận nhưng lại cười với cậu thì có bình thường không? Có lần dọn bàn, tớ thấy có rất nhiều giấy bị cắt vụn, còn có một số bị dao đâm nham nhở. Đấy đâu phải là không tức giận! Trong người anh ta nhất định là có một con ác thú lúc nào cũng gầm gừ.”
“Anh ta từng dùng vũ lực với cậu sao?”
“Không. Có điều… lúc làm chuyện đó lại rất mãnh liệt. Lần đầu tiên, anh ta còn cắn tai tớ đến nỗi chảy cả máu. Haizzz! Dù sao ở với kiểu người như thế thật chẳng khác nào sống bên cạnh một quả bom hẹn giờ, một khi đã châm ngòi thì nhất định nó sẽ nổ cho banh xác. Bình thường, anh ta vui vẻ thế thôi nhưng tối đến nhất định sẽ ra sức hành xác tớ.”
Tô Na Na cười đến nỗi làm cho rượu trong ly sóng sánh. “Cậu xem nhiều phim bạo lực của Mỹ quá rồi đấy! Trên đời này, chẳng có người đàn ông nào để người phụ nữ của mình tưởng nhớ đến anh chàng khác như Mục Thần Chi đâu. Cậu không thích trang điểm, công ty anh ta lập tức thành lập một bộ phận riêng chuyên lo việc thiết kế trang phục cho cậu; sức khỏe cậu không tốt, anh ta mời ngay chuyên gia dinh dưỡng giúp cậu điều chỉnh ăn uống. Bây giờ cậu chính là một công chúa được đi giày thủy tinh mà còn có điểm nào đa nghi, không hài lòng chứ? Tớ thấy cậu vẫn còn thiếu đòn roi đấy!”
Mục Thần Chi tặng tôi một đôi giày thủy tinh rất đẹp, nhưng đó không phải là đôi giày mà tôi mong muốn.
Tôi cắn ống hút, cười nói: “Có một thứ mà cậu nỗ lực thế nào cũng không có được, rồi đến lúc buồn bã lại đùng đùng xuất hiện thứ khác mà cậu không muốn, cho dù nó có là hàng cực phẩm thì cậu vẫn thấy buồn.”
“Nói xấu gì anh thế?”
Tôi vừa quay lại đã thấy gương mặt điển trai cùng giọng nói ẩn chứa nụ cười của Mục Thần Chi thoáng qua khiến tôi giật nảy mình. Đặc biệt là đôi tay bỗng di chuyển từ sau lưng lên cổ khiến tôi có cảm giác như anh ta đang bóp cổ mình. Tôi quay đầu lại cười với anh ta mà trán toát mồ hôi lạnh.
Anh ta rút khăn mùi soa, cẩn thận lau mồ hôi trán cho tôi, đôi môi mang theo hương bạc hà mơn man trên trán tôi. “Em yêu không thoải mái đâu?”
Rất không thoải mái, chỉ sợ anh ta nghe được câu vừa nãy sẽ lập tức giết người diệt khẩu.
“Tình cảm quá nhỉ! Kẻ cô độc như tôi làm sao chịu nổi đây…” Tô Na Na lấy tay che mặt nói giọng nghẹn ngào. “Xin hãy nuôi tôi đi! Hu hu.”
“Hai hôm trước Mật Mật làm chết con nhím, hiện giờ trong lồng vẫn còn trống. Nếu Tô tiểu thư không thấy phiền thì có thể vào ở tạm.” Mục Thần Chi cười, nhéo mũi tôi. “Em yêu, cũng muộn rồi, em nên về nghỉ ngơi đi.”
“Đại thần, sao tôi thấy anh mang thân phận hoàng đế mà toàn làm những việc của thái giám thế nhỉ? Câu nói vừa rồi là điển hình đấy.” Tô Na Na nói xong bèn lè lưỡi chế giễu.
Tôi lén nhìn Mục Thần Chi, khóe miệng anh ta mang theo nét cười. “Ừm, anh có thể làm hết, chỉ e là thái giám làm không nổi. Phải không em yêu?” Nói xong, anh ta còn cắn nhẹ vào vành tai tôi một cái.
Không ngờ Mục Thần Chi cũng biết giữ thể diện cho bạn tôi nữa. Anh