Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342139
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2139 lượt.
Cô Hà có biết Ngô Thượng Thượng không? Chính là một ngôi sao kịch nói, lần trước cũng đến tìm tôi vì Mục Thần Chi. Có điều, bánh ga tô cô ta mời ngon hơn của cô. Ưm… Hơn nữa, cánh tay cô ấy thon thả hơn cô, mắt cũng to hơn cô chút".
Tính kiên nhẫn của những cô gái rất kém, thế nên câu chuyện còn chưa đi vào chủ đề chính thì một ly cà phê đã hắt tới.May mà tôi được Lê Tiếu San rèn luyện cho nhanh tay nhanh mắt, tôi giơ khay đồ lên chắn, kết quả là toàn bộ số cà phê lại hất ngược vào người cô ta.
Hà An Na tức tối lấy khăn lau, tôi cũng thấy cho bộ xường xám mà cô ta đang mặc nên chân thành an ủi: “Nếu biết sớm sẽ làm vấy bẩn chiếc xường xám của cô thì tôi đã chắn chậm hơn một chút rồi”.
“Cô…” Hà An Na tái mét mặt, chỉ thẳng vào mũi tôi mà chửi: “Thần Chi nói quả không sai. Cô.. đúng là vô giáo dục! Không biết phải trái! Cô ngoài việc xem Mục Thần Chi như thuốc tiên cứu mạng, như tấm bia đỡ đạn thì còn có thể làm gì khác cho anh ấy? Cô đã không yêu anh ấy, lại đối xử với anh ấy không ra gì, vì sao còn không chịu buông tha chứ?”
Ngay cả việc tôi đối xử không tốt với Mục Thần Chi mà cô ta cũng biết sao? Trái tim tôi như bị thắt chặt, tôi từ từ đứng dậy, thốt ra một luồng yêu khí: “Hà An Na, trong trái tim phải chăng cũng có người đó, người mà lần đầu tiên nhìn thấy, trái tim cô đã không ngừng đập mạnh?”.
Hà An Na thẫn thờ, gương mặt biến sắc. Tôi khẽ nâng mặt cô ta lên, cười gằn: “Nếu tôi và Mục Thần Chi chia tay thì anh ta sẽ đến với cô chắc?”.
Mỹ nhân nghe tôi nói thì mặt thộn ra triệt để, cầm túi xách biến mất dạng.
Tôi đang tuổi ăn tuổi lớn, nên ở lại dọn sạch sẽ bàn ăn rồi mới về nhà. Vừa bước vào cửa đã thấy trong nhà sáng trưng, bát canh gà đặt trên bàn đã nguội từ bao giờ.
Mục Thần Chi nằm trên ghế sô pha nhắm mắt tĩnh tâm, một cánh tay gác lên lưng ghế, nghe thấy tiếng tôi thay dép lê cũng không mở mắt ra.
Câu đầu tiên anh ta hỏi lạnh lùng như bính lính Siberia: “Đi đâu?”.
Tôi vứt túi xách lên ghế sô pha. “Hẹn hò!”
Anh ta trừng mắt, ánh mắt sắc như dao ném về phía tôi, sau đó đứng dậy, đem tô canh gà đổ vào thùng rác. Lúc trở lại phòng thì đóng cửa rầm một cái.
Tôi cắn môi, cố gắng để những lời nói ra không run rẩy: “Dù sao thì thứ anh có cũng chỉ là tiền, giống như hoàng đế vậy. Muốn đập nhà hay xây hậu cung thì tùy. Chứ phòng của tôi nhỏ quá, không xứng làm chỗ dung thân cho hoàng đế! Tôi cũng chả là gì của anh!”.
Ngay cả câu oán trách cuối cùng của tôi, anh ta cũng nghe được, ánh mắt như đóng băng nhưng vẫn giữ được nụ cười. “Vậy em là gì của anh?”
“Em có phải là An Na của anh đâu!” Tôi ra sức vân vê gối dựa.
Anh ta sững sờ một lát. “Lã An Na đã đến tìm em?”
“Hà An Na!” Tôi sửa lại. “Anh gọi như thế thì cô ta có khác nào con lừa[4'> đâu.”
[4'> Con lừa và họ Lã có phiên âm gần giống nhau.
“Ừm.” Anh ta cũng không biết, chống khuỷu tay lên bàn thủy tinh, nheo mắt nhìn tôi đang tức giận.
Đàn ông có nụ cười mê hồn đều là mầm họa! Mầm họa của Mục Thần Chi chính là có dung lượng ADN quá lớn, lúc cười trông rất có cảm xúc, đôi mi dài và cong, khóe miệng hơi nhếch, ngay cả những người phục vụ trong nhà hàng cũng phải đỏ mặt mỗi khi nhìn thấy anh ta. Khi Mục Thần Chi ra ngoài ăn cơm, luôn có các mỹ nữ đến bắt chuyện, những cuộc điện thoại giống kiểu của Hà An Na, tôi nhận được không chỉ một lần.
Thấy Mục Thần Chi đã bình tĩnh trở lại, tôi lại được đà. “Mục Thần Chi, anh thích ngắt hoa nào thì cứ ngắt, chứ đừng bắt tôi phải xách giỏ bám theo anh để nhặt cánh hoa rụng nữa!”
Anh ta phì cười. “Em ghen à?”
Tôi “hứ” một tiếng rồi đến trước cửa sổ, Mục Thần Chi đến ôm tôi từ phía lưng, tay vòng ra phía trước nhéo mũi tôi. “Ưm, yêu con heo nhỏ thích giận dỗi này lắm đấy.”
“Anh buông em ra!”
Mục Thần Chi càng ôm chặt tôi hơn. “Anh không buông đấy.”
“Đừng chạm vào người em.”
“Em tức giận thì cứ tức giận, còn anh ôm thì cứ ôm.” Đôi môi nóng bỏng của Mục Thần Chi mơn man sau gáy tôi.
Tôi giãy ra khỏi vòng tay của Mục Thần Chi rồi ném chiếc gối ôm về phía anh ta. “Nếu hôm nay em bị người ta đổ cà phê nóng làm hủy hoại nhan sắc thì có thể ngày mai anh sẽ được thấy em trên bản tin thời sự đấy!”
Cánh tay giơ ra đỡ đột ngột dừng lại, anh ta nói một cách rất nghiêm túc: “Lần này là lỗi tại anh, sau này nhất định sẽ không xảy ra những việc như vậy nữa”.
“Đúng đó. Từ sau đừng nói với ai là em vô giáo dục, không biết phải trái. Thế anh định sẽ nói gì khác chứ?” Phần sau câu nói của Hà An Na tôi tự động lược bỏ.
“À, nguyên văn câu nói của anh là dù em không được dạy dỗ, không biết phải trái, xấu như ma lem thì vẫn là viên ngọc quý trong tay Mục Thần Chi. Người khác có tốt hơn em thế nào đi chăng nữa thì anh cũng không cần.”
“Quả là cao thủ tình trường, câu nào cũng ong bướm, nói như đúng rồi ấy. Thế em xấu như ma cấu sao?”
“So với ma cấu thì đẹp hơn một chút.”
“Anh mà còn trêu tức nữa thì em sẽ chết cho anh xem!”
“Ăn hết canh gà đi rồi anh sẽ cùng chết với em.”
“Anh đổ hết rồi còn gì.”
“Anh muốn cùng em nấu lại. Em biết đấy, vi