Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342132
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2132 lượt.
ang chiến đấu rất vất vả mà vẫn đi trợ giúp đồng đội, phải trợ máu liên tục thật đáng thương, bởi thế anh mới ra tay cứu giúp.”
“Hóa ra là anh…!” Lúc đó tôi đạn hết, lương thực cạn, ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, bỗng dưng được tiếp máu kịp thời, người đó luôn luôn theo sau chữa trị, hỗ trợ cho tôi. Lúc đó chiến trường hỗn loạn, phải chiến đấu trong trạng thái không phân biệt quái và thần. Thế nên cuối cùng tôi vẫn không biết là ai ra tay giúp mình.
“Em quên ân nhân cứu mạng nhanh đến chóng mặt nhỉ!” Mục Thần Chi tỏ vẻ nghĩ ngợi, rồi nói tiếp: “Sau đó anh thường thấy em cưỡi hạc trời bay khắp nơi để ngắt cỏ tiên, dốc sức dốc lòng chế tạo thuốc, lại đem tất cả dành tặng cho người trong bang phái vô điều kiện, anh mới biết em không phải là loại người thích dương oai, mà chỉ là một cô đại ngốc lấy việc giúp người làm niềm vui”.
Tuyệt đối không phải là tôi ngốc, chỉ tại bên địch quá giảo hoạt, trước thì lừa tôi trong game, sớm tối vợ chồng, sau lại phạm sai lầm rồi mới chịu lộ thân phận, khiến tôi đến cả tức giận cũng không nổi, lần này tôi lại thất bại trước quỷ kế của anh ta rồi.
“Anh cố tình đợi em ở Tần Thủ Thôn, có phải không?”
Mục Thần Chi cười hi hi rồi nhéo mũi tôi. “Em rõ ràng là thỏ mà sao cứ nói tiếng heo thế hả?”
Anh ta là người có vẻ ngoài lạnh lùng kiêu ngạo nhưng trong trò chơi, miệng lưỡi lại ngoa ngoắt, nanh nọc, làm sao mà tôi nghi ngờ hai người là một cơ chứ? Đấy, nhìn xem, bây giờ anh ta lại lộ nguyên hình rồi.
“Anh tránh xa một chút, đừng có khơi gợi sự tàn bạo trong em!” Tôi nguýt anh ta một cái rồi đứng lên.
Anh ta tươi cười rồi ôm tôi từ phía sau, nhéo tai tôi nói: “Vẫn còn giận sao? Được rồi, anh cho em trút giận đấy.”
Không khí ấm áp trong phòng càng tăng lên cùng hơi thở nóng bỏng của Mục Chi Thần. Mặt tôi bỗng chốc đỏ bừng, gỡ tay anh ta ra, cúi đầu, cắn môi nói: “Trò chơi chỉ là trò chơi, anh cũng từng nói không thể đem tình cảm trong trò chơi vào hiện thực được”.
“Ừm.”
“Nhưng sự thực, sự thực… chuyện này cũng là anh trêu đùa em, em biết mà.”
“Ừm.”
Nghe một tiếng “ừm” của anh ta, trái tim tôi lạnh đi, không phải vì thất vọng mà là cảm thấy lạc lõng. Nếu thật sự chỉ là trêu đùa thì hà tất gì phải tìm tôi?
“Còn gì nữa không?”
“Mục Thần Chi, anh và em ở hai thế giới khác biệt, em không thể theo kịp trò chơi của anh. Anh đã có được những gì bản thân mong muốn, vậy nên xin đừng đến đây tìm em nữa.”
Anh ta im lặng hồi lâu, chau mày như đang có tâm sự, sau đó đột nhiên ôm tôi rất chặt.
“Rốt cuộc anh muốn gì?” Tôi luống cuống lùi lại phía sau một bước. Tôi đã nói rõ ràng rồi mà.
“À…” Mục Thần Chi cao giọng, mang âm điệu rất đặc trưng của những người đàn ông trưởng thành, những ngón tay chậm rãi xoa má tôi: “Em có thể thử yêu anh.”
Thử yêu anh? Nếu Tần Niệm cũng có thể thử yêu tôi thì tốt biết mấy. Mũi tôi cay cay, vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt của anh ta. Đôi mắt rất đen, rất sâu mà nếu nhìn lâu có thể hoang mang nghĩ rằng đó là vực xoáy đen hun hút, một khi đã bị rơi vào thì càng lún sâu hơn. Bởi thế, tôi luôn không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta. Trong phút chốc, tôi cảm thấy mặt mình nóng ran như bị bén lửa. Cảm giác chạy trốn trong kiếp nạn là như thế sao? Khó có thể kháng cự được trong vực xoáy sâu đến thế. Trong ánh nhìn mông lung sau làn nước mắt, đôi mắt ấy, diện mạo ấy thật giống với Tần Niệm biết bao. Còn cả mùi thơm thanh khiết trên cơ thể anh ta, cũng giống, giống đến mức khiến tôi bất giác rơi nước mắt. Tôi hoảng hốt đưa tay kéo vạt áo của anh ta nhưng những giọt lệ vẫn từng giọt rớt xuống đôi dép lê màu hồng.
Sắc đêm mù mịt, hơi thở hòa quyện, tôi có thể cảm nhận được anh ta đang chầm chậm tiến lại gần, trong phút chốc, cả thế giới rơi vào yên tĩnh, các giác quan trở nên đặc biệt nhạy cảm, tôi cảm nhận rõ rệt hơn từng hơi thở và động tác của anh ta khiến cơ thể tôi càng như thiêu đốt.
Một tay Mục Thần Chi vòng qua eo tôi, bàn tay khác vẫn mơn man trên má, chầm chậm nhích xuống, qua má, rồi lại di chuyển đến vành tai rồi lại dừng lại ở gáy, anh ta cúi đầu rồi từ từ đặt xuống nụ hôn.
Tôi có thể cảm nhận được các ngón tay của Mục Thần Chi đang đan vào tóc tôi khẽ run, không giống với lần đầu tiên. Tôi như đang giơ tay hứng một chiếc lá, chiếc lá xanh biếc với những đường gân rõ ràng, một giọt sương long lanh đậu trên mặt lá, đôi mắt anh ta vẫn thăm thẳm nhìn tôi, mỗi động tác đều rất đỗi nhẹ nhàng, cẩn thận.
Anh ta hôn tôi từng chút một, lên trán, lên mũi, lên môi rồi đến cằm… Nụ hôn nhẹ nhàng, thong dong nhưng vẫn có chút bá đạo khiến tim tôi loạn nhịp, không dễ kháng cự.
“Mục Thần Chi, anh nên nghĩ cho kỹ. Em không phải là người tốt, tính khí thất thường, lại còn ích kỷ không thể chịu được khi anh ở bên cô gái khác, còn nữa, rất có thể em sẽ không yêu anh.”
“Chỉ cần em không bỏ rơi anh là được.”
***
Một tháng sau khi chúng tôi chung sống, công ty của Mục Thần Chi tổ chức một buổi họp các lãnh đạo cao cấp nhưng thực chất chỉ là một bữa tiệc của sáu anh em họ.
Tôi mặc một bộ đầm dạ