Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342142
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2142 lượt.
ta vốn là người rất cao ngạo, nếu Tô Na Na không phải là bạn tôi thì chắc anh ta đã nổi khùng lên rồi. Người đàn ông có thể vì một phụ nữ mà quên đi cái tôi của mình được đến đâu? Và có thể trong bao lâu?
Tô Na Na bị sự khoan dung của Mục Thần Chi làm cho xúc động, suýt nữa thì lấy giấy bút ra xin chữ ký. Sau đó hai người trò chuyện tưng bừng, Mục Thần Chi càng tươi cười bao nhiêu thì tôi càng thấy mình đã khiến anh ta phải tủi thân bấy nhiêu. Tôi lấy hết dũng khí làm động tác nũng nịu, lúc ôm cổ anh ta như một chú mèo đòi cưng nựng, chắc hẳn cổ tôi cũng đỏ ửng.
“Mục Thần Chi, em muốn ăn kem ốc quế.”
Mục Thần Chi kinh ngạc, ngây ra một lúc bởi dù sao thì tôi đã nũng nịu với anh ta như thế, trong khi bình thường nói chuyện cũng chẳng mặn mà gì.
Anh ta cười, mâm mê những sợi tóc của tôi, giọng nói dịu dàng hơn bao giờ hết: “Được!”
Chúng tôi vừa đi ra khỏi phòng thì thấy ngoài hành lang có một đôi nam nữ đang cãi nhau. Người con gái vùng vằng giận dữ làm cho những hộp mỹ phẩm trong túi xách văng ra đầy mặt đất. Người đàn ông lấy tay kéo cô ta, chiếc cúc áo hồng trên cổ tay áo lấp lánh dưới ánh đèn.
Chiếc cúc áo nhìn rất quen, Tần Niệm?
“Anh đi tìm cô ta đi! Anh có bản lĩnh như thế cơ mà!”. Sở Mộng Doanh lanh lảnh nói.
Chiếc đèn chùm pha lê treo trên trần nhà, ánh sáng trắng lạnh vừa xa vừa cao. Tôi ngẩn ngơ như đang đứng giữa trời tuyết, nền tuyết ảm đạm dưới ánh mặt trời buổi trưa thật chói mắt, chói đến nỗi cả mắt và tai tôi đều thấy đau, chẳng thể nhấc nổi chân lên nữa.
Mục Thần Chi đang ở ngay bên tôi, cơ thể ấm áp của anh ta có hương vị của rừng thẳm, rất phù hợp để ẩn nấp. Tôi bất giác nắm chặt tay anh ta. Sở Mộng Doanh tiến lại lúc nào tôi cũng không hay biết, chỉ nghe cô ta cười nói:
“Phó Tiểu Mật, thật trùng hợp! Cậu và Mục Thần Chi cũng hay đến nơi này sao?”
“Đúng vậy! Thật trùng hợp!” Tôi nhếch miệng cười.
Mỗi khi tình địch gặp nhau, hoặc là tức giận, hoặc là làm mặt lạnh, mỗi câu nói đều là những cuộc tranh đấu ngấm ngầm. Tôi và Sở Mộng Doanh không thể coi là tình địch, hơn nữa con người như tôi cũng chẳng có sức lực đâu để chiến đấu. Cố tỏ ra mạnh mẽ thì tôi không làm được, nhưng làm một kẻ nhỏ nhoi yếu đuối thì rất dễ dàng. Chỉ cần không khiêu khích cô ta đáng tôi sứt đầu mẻ trán là được.
Thế là hai chúng tôi đứng tán chuyện với nhau, cô ta khen tôi để tóc ngắn trông rất xinh, tôi lại ca ngợi mái tóc xoăn của cô ta khiến người khác phải ngưỡng mộ. Cô ta hỏi tôi mua quần áo ở đâu. Tôi cười ha ha trả lời nhưng nói nhầm Hồng Kông thành Ma Cao. Cô ta cũng cười, cuối cùng hỏi:
“Hai người định bao giờ kết hôn?” Ngữ khí bình thản, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy mình như đang bị ép hôn.
“Cũng không có gì phải vội!” Tôi vẫn thùy mị giữ nguyên nụ cười lịch sự nhưng cổ tôi lại trở nên cứng đờ.
Gương mặt Sở Mộng Doanh bỗng trắng bệch, nụ cười cũng kỳ quái: “Còn bao nhiêu người đang ngóng đợi đấy! Phải vậy không, anh Niệm?”
Tần Niệm không nói gì, khom người giúp Sở Mộng Doanh nhặt những hộp mỹ phẩm rồi cho từng hộp vào túi xách. Anh cúi mặt rất thấp, tất cả những đường nét đều mang vẻ u ám xa xăm, xa xăm đến nỗi khiến tôi cảm thấy lạ lẫm.
Trong tim tôi, Tần Niệm là một người lạnh lùng, cao ngạo, nhưng bây giờ đây, ở trước mặt Sở Mộng Doanh, anh ta lại giống như nô lệ. Thứ mà bấy lâu nay tôi luôn ao ước, thế mà kẻ khác dễ dàng có được lại không biết đường quý trọng. Tôi có chút tức giận, cứ nghĩ đến cuộc sống hiện tại của Tần Niệm không mấy vui vẻ, lòng tôi lại cảm thấy trống trải.
Mục Thần Chi bỗng nhiên véo vành tai tôi như chỗ không người nói: “Em yêu, đến giờ chiếu phim rồi”.
Khi chúng tôi bước ra khỏi đại sảnh thì có cơn gió ùa đến, tôi cảm giác nụ cười của mình cứng đơ, cũng như khi bạn không muốn cười nhưng ngày nào cũng phải nhếch môi với những người mình không ưa. Đó nhất định là một thứ cực hình tệ hại nhất.
Tôi vỗ vỗ hai má, thấy tai trái của Mục Thần Chi không ngớt xoa lên tay phải, tôi mới biết ban nãy do quá căng thẳng nên đã cấu tay anh ta để lại những vết tím thật thê thảm. Thế mà anh ta nhịn được bấy lâu như vậy.
Mục Thần Chi trề môi nói: “Thật tàn nhẫn”.
Tôi cười xin lỗi: “Xin lỗi anh, chẳng phải anh bảo đi xem phim sao? Đi thôi!”.
Mục Thần Chi sa sầm mặt, tôi có cảm giác nhiệt độ xung quang đã đột ngột giảm xuống mười độ, nhưng bỗng chốc anh ta lại cười nói: “Không có phim ở đây, chỉ có kem ốc quế thôi”.
“Ồ” Tôi lè lưỡi, hình như ban nãy tôi có nói là muốn ăn kem ốc quế.
“Trời lạnh, không ăn được.”
“Thiên linh linh địa linh linh, có đứa trẻ thật tội nghiệp.”
“Em không thấy câu ấy chẳng vần chút nào à?”
“Em cần vần làm gì chứ, em muốn ăn kem ốc quế.”
“Thôi được, nhưng vì sức khỏe của em, em sẽ ăn vỏ, còn anh ăn kem.”
Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc không phải là cái gì đó bất diệt, không phải là mâm cỗ đầy, không phải là quyền cao chức trọng, mà là lúc ăn kem ốc quế, tay phải cầm một cái, tay trái cầm một cái, rồi đại thần còn nhét vào miệng tôi thêm một cái nữa. Còn bi kịch là gì? Chính là trong miệng