Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342143
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2143 lượt.
òng”.
“Đại thần cài đó.”
Tôi tìm điện thoại trong túi xách. Tô Na Na đan hai cây đũa lại với nhau, gõ gõ nói: “Tớ có quen một chuyên gia phẫu thuật thẩm mỹ người Hàn Quốc, có thể chỉnh lại nụ cười dị dạng ngoác miệng đến tận mang tai của cậu đấy”.
Tôi cười à? Sao tôi không biết?
Tôi nhấn nút nghe, nguýt Tô Na Na cái. “Cậu mới dị dạng ấy!”
Tiếng thở của Mục Thần Chi đầu dây bên kia dừng lại, hỏi tôi bằng một giọng rất lạ lùng: “Chơi vui không?”
“Cũng bình thường thôi.”
Tôi nghe thấy tiếng thở dài của anh ta, giọng điệu có phần cứng ngắc: “Em nhớ là đừng đi bơi đấy!”
“Hi. Sao anh biết em không biết bơi?”
Năm mười tuổi, đã có lần tôi suýt chết đuối, cũng chính tại bãi Kim Sa này. Giờ cứ nghĩ đến là tôi lại rùng mình.
“Chân em có tật!”
“…” Tôi lúc nãy có dành từ dị dạng cho anh ta đâu nhỉ? “Em biết bơi, chỉ có điều hồi nhỏ đi bơi bị chuột rút suýt chết đuối. Nếu không được một chú tốt bụng cứu thì em…”
Đằng sau còn một câu chuyện ly kỳ mà tôi chưa kể hết, Mục Thần Chi đã gập máy. Tôi cảm thấy gió đông ở đây sao mà hằn học thế!
“Mau mau ăn một miếng thịt kho, để tất cả những ngạc nhiên trong em lặn mất!” Tô Na Na nói bằng giọng điệu học theo những tiểu thuyết ngôn tình, cười hi hi rồi tọng vào miệng tôi một miếng thịt.
“Chẳng phải cậu vừa nói đến một chú tốt bụng đó thôi, cũng đâu có bảo chú ấy là anh ta. Kỳ cục!”
Đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ kỳ lạ, tôi cắn đũa nói:
“Cậu đừng nói là đôi mắt của chú ấy giống Mục Thần Chi đấy nhé! Lúc đó tớ không nhìn rõ tướng mạo của người ấy, chỉ ấn tượng về đôi mắt rất đẹp, đôi mi dài, cặp đồng tử như hai viên kim cương lấp lánh khiến tớ hoa cả mắt.”
“Không nhìn rõ mà đã biết người đó là chú sao?”
“Tớ vốn ngưỡng mộ những người đàn ông trưởng thành, dũng cảm. Đương nhiên sẽ nhìn ân nhân cứu mạng của mình với hình tượng tốt đẹp nhất”.
“Thảo nào cậu bằng lòng sống chung với Mục Thần Chi, hóa ra là muốn coi đại thần như vị ân nhân cứu mạng.” Tô Na Na cười ranh mãnh, còn bụm miệng thổi vào mặt tôi một cái. “Nào, đến đây, bổn vương sẽ dùng pháp lực để khôi phục nguyên hình con thỏ cho nhà ngươi đi báo ơn!”
“Cậu cứ khôi phục nguyên hình cho tớ thôi!” Càng nói càng hồ đồ, tôi lườm cô ấy một cái. “Cậu đọc quá nhiều tiểu thuyết viễn tưởng, quả nhiên nhìn cả thế giới bằng con mắt viễn tưởng!”
Hai chúng tôi cùng phá lên cười thì nhìn thấy Tần Niệm đẩy cửa bước vào. Đôi đũa trong tay tôi suýt nữa thì rơi xuống, tôi cúi đầu thở một cách khó nhọc. Anh ta ngồi ở hàng ghế thứ năm dãy bên trái chúng tôi. Anh ta chỉ gọi một tô cháo đen rồi cặm cụi ăn.
“Trước đây tớ nghĩ Tiêu tiện khách có sở trường giả bộ đáng thương, hóa ra còn có cao thủ khác đáng thương hơn nữa.”
Tô Na Na luôn có cái nhìn không mấy thiện cảm với Tần Niệm, tôi biết đó là vì cô ấy muốn bảo vệ tôi, nhưng nhìn anh ta cô đơn ngồi đó, tôi vẫn thấy đau lòng. Chắc Tần Niệm cũng nghe được những câu nói mỉa mai của Tô Na Na nên đã đứng dậy khi bát cháo mới ăn hết một nửa.
Tôi day day giữa hai lông mày bước ra khỏi tiệm ăn. Vừa quay đầu đã nhìn thấy Tần Niệm đứng tựa vào gốc cây trước cửa, một tay đút vào túi áo. Tán cây rậm rạp rủ xuống như nuốt chửng lấy bóng hình của Tần Niệm.
Tô Na Na kéo tôi đi nhanh hơn, bỗng thấy Tần Niệm nắm lấy cánh tay tôi từ phía sau:
“Mật…”
Tôi ngước mắt nhìn anh ta. “Có chuyện gì?”
Tròng mắt anh ta dày đặc những tia máu, như thể máu trong toàn cơ thể đổ dồn về đó, không thể tan ra được. Giọng nói yếu ớt: “Đi dạo bờ biển với anh một chút!”
Lúc rời khỏi, Tô Na Na vừa đi vừa hát liếng thoắng: “Anh là người đã có vợ, tôi là gái đã có chồng.”
Tôi hiểu lời nhắc nhở của Tô Na Na nên lúc đi dạo bờ biển cùng Tần Niệm, tôi cố ý đi chậm và giữ một khoảng cách nhất định. Tần Niệm muốn đợi tôi nhưng thấy tôi kiên quyết nên cũng không miễn cưỡng. Gió biển thổi tốc vạt áo, làm những sợi tóc dính vào bên má, che mất cả tầm nhìn nhưng anh ta cũng không có ý định vuốt lại.
Một lúc sau, Tần Niệm lặng lẽ lấy từ trong túi ra một bao thuốc, lúc rút điếu thuốc đưa lên miệng ngón tay hơi run, tay còn lại thì bật máy lửa lách cách. Ngọn lửa yếu ớt nhiều lần bị gió thổi tắt nhưng Tần Niệm vẫn cố bật, động tác càng lúc càng luống cuống.
“Anh không biết thì đừng hút!” Tôi giật lấy máy lửa, vô tình chạm vào các ngón tay anh ta, giá lạnh hơn cả tay tôi.
“Anh biết. Hút thuốc và uống rượu, anh đều biết.” Khóe môi anh ta nhếch lên một nụ cười.
“Anh học bao giờ thế?”
Tần Niệm ngồi bệt xuống cát, ngón tay vẫn kẹp điều thuốc chưa châm. Anh ta dứt từng sợi thuốc ra vứt xuống cát, giọng nói khàn đặc như bị một vật cùng mài vào cổ họng: “Từ mấy tháng trước.”
Là lúc trước khi anh về nước hay là khi tôi với Mục Thần Chi bên nhau? Tôi có cảm giác không phải Tần Niệm đang bứt những sợi thuốc mà chính là rút gân cốt trong người tôi ra.
Tần Niệm nói tiếp tiếng thở dài: “Mật Mật, anh không muốn lừa em”.
“Em biết.” Đứng trước mặt anh, tôi luôn cam tâm tình nguyện làm con ngốc. Cho dù anh ta có giết chết tôi, tôi cũng không một lời oán hận