Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342148

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2148 lượt.

. Vì thế lừa hay không lừa thì có gì quan trọng chứ?
“Anh và Sở Mộng Doanh đã chia tay nhau từ nửa năm trước ở Paris. Cô ấy đã yêu một người đàn ông ngoại quốc.” Tần Niệm cười khổ sở, dừng một lúc lâu mới nói: “Anh và cô ấy học với nhau từ hồi mẫu giáo. Từ nhỏ anh đã thích cô ấy. Lúc lên cấp ba. Mộng Doanh thích một anh chàng cùng trường chúng ta. Sống chết muốn thi vào trường đó để học cùng cậu ta cho bằng được. Anh vốn định đăng ký vào học một trường trọng điểm khác của thành phố, nhưng sau đó lại bất chấp sự phản đối của gia đình, thi vào trường X cùng cô ấy. Điều may mắn là cuối cùng Mộng Doanh cũng chấp nhận anh. Anh cứ tưởng tình cảm sâu sắc như thế sẽ có thể đi đến cùng trời cuối đất. Không ngờ…”
Ai cũng nói “tôi cứ tưởng”, ai cũng hi vọng “cùng trời cuối đất”, nhưng rốt cuộc những thứ “tôi cứ tưởng” luôn là những thứ bị tiêu hủy đầu tiên, mà khái niệm “cùng trời cuối đất” cũng chỉ là nhìn mây nhìn khói thôi.
Trong quá khứ, chúng tôi có rất nhiều chuyện tương đồng, đều làm việc một cách vô thức. Yêu một người mà chẳng cần lý do, rồi bất chấp tất cả để theo đuổi họ. Yêu một cách cố chấp như thể hạt giống, không cần chăm bẵm, không cần nảy mầm, không cần nước, ánh sáng mà vẫn có thể sinh sôi, lớn mạnh điên cuồng, vươn ra khắp nơi khiến người ta không biết nó cao chừng nào, rộng bao nhiêu. Để rồi cuối cùng mới phát hiện, nó chỉ là một vết sẹo trong tim, đã sinh ra rồi thì không thể xóa đi được. Cái giá phải trả duy nhất chính là vết sẹo ấy có thế gây ra những nỗi đau bất cứ lúc nào.
Bỗng chốc, tôi trở thành Sở Mộng Doanh, Tần Niệm biến thành tôi, rồi tôi lại trở thành Tần Niệm. Con đường theo đuổi như thế, chỉ có đối tượng là khác nhau, có người bỏ cuộc giữa chừng, có kẻ kiên trì vừng bước, kết quả là trăm con đường đều đi đến một cái đích. Dù có day dứt hay không quên nhưng chẳng có ai kiên trì được đến cùng. Người ta sẽ gắn bó cả đời lại không phải là người ta yêu nhất.
Tần Niệm nói: “Thời gian đó, anh rất điên cuồng, ngu ngốc”.
Tôi cũng từng vì Tần Niệm mà làm chuyện ngốc nghếch, nhưng so với tôi, anh ta còn kiên trì hơn rất nhiều, anh ta cũng chỉ học thêm hút thuốc và uống rượu thôi.
“Cho nên bây giờ anh mới điên dại đến tìm em, dù gì thì ở bên ai cũng không còn quan trọng nữa?”
Tần Niệm ngây ra một lúc, cúi đầu nói: “Không phải thế, người anh thích lúc đầu chính là… Không phải, lúc đầu anh chỉ nghĩ thử xem sao, điều đó là rất không công bằng với em”.
Không công bằng, không công bằng đến nỗi vô liêm sỉ!
Nhưng tôi không trách anh ta, vì cái việc vô liêm sỉ, nghĩ bản thân vì sắp chết mà mặc sức bấu víu vào một cái cọc nào đó, chính tôi cũng đang làm.
“Vậy kết quả của việc anh thử yêu như thế nào?” Tôi vốc một nắm cát, để những hạt cát chầm chậm rơi xuống qua các kẽ ngón tay. Cuối cùng, chỉ còn lại bàn tay trống trơn, không nắm được thứ gì.
“Anh không ngờ Sở Mộng Doanh lại xuất hiện ở đó.”
“Ừm, kết quả là anh nối lại tình xưa rồi quẳng em sang một bên.”
Gió đêm vi vu thổi mang theo hơi mặn của biển, không nhìn thất cũng có thể chạm vào được, thời tiết cũng lạnh, lạnh đến buốt tim gan.
“Không phải.” Tần Niệm dừng lại một lúc, rồi nói rất gấp gáp: “Không phải nối lại tình cũ. Ở bên em, anh thấy rất vui”.
Tôi cũng thấy vui khi ở bên Mục Thần Chi nhưng chẳng lẽ cứ vui vẻ ở bên một người thì là yêu sao? Đó chỉ là bạn, không phải là người yêu.
“Anh không thể chịu được khi thấy em ở bên anh ta. Anh không muốn tiếp tục lùi bước nữa. Mật Mật, hồi học cấp ba, lần đầu tiên nhìn thấy em là anh đã thích em rồi. Em vẫn chưa thay đổi, đúng không? Anh còn nhớ hồi đó, em dùng bút xóa vẽ nguệch ngoạc lên khăn trải bàn màu xanh hình hai người nắm tay nhau, bên trên còn viết cả tên anh. Còn…”
Lúc thì nói muốn thử xem sao, khi lại nói tiếng sét ái tình, thế tại sao lúc đầu anh ta kiên quyết từ chối tôi? Toàn nói những lời mâu thuẫn! Tôi nghe chẳng hiểu, tâm trạng phức tạp như những con sóng đen từng đợt xô bờ. Trái tim tôi đâu có mạnh mẽ đến thế, tôi không thể chịu đựng nổi, đầu óc bây giờ toàn những tiếng ong ong, tôi bịt tai lại, lắc đầu nói: “Đừng nói nữa!”.
“Em một mực cho rằng anh bắt cá hai tay sao?” Tần Niệm vứt mạnh điếu thuốc trong tay đi. Điếu thuốc rỗng ruột trông vừa mỏng manh vừa yếu ớt rồi nhanh chóng bị gió thổi đi đến nơi nào không hay.
“Người anh thích mãi mãi là em.”
Năm năm, tôi đợi câu nói này đã năm năm rồi, nhưng ngay cả trong giấc mơ anh ta cũng chưa từng nói. Vậy mà tôi vẫn ngày ngày mong nhớ, ngày ngày đợi chờ. Hôm nay nó được phát ra từ chính miệng Tần Niệm, nhưng tại sao tôi lại không thấy hạnh phúc một chút nào? Trái tim tôi như có cái búa tạ chốc chốc lại giáng xuống.
Tần Niệm bỗng ôm chầm lấy tôi, cái ôm chặt đến mức có thế khiến tôi chết vì ngạt thở. Hơi thở phả ra nóng như thiêu đốt tôi, anh ta không ngừng lẩm bẩm: “Anh thích em. Trước đây anh đã sai. Em tha thứ cho anh được không? Nếu em đồng ý, anh sẽ dành cho em tất cả thời gian trong ngày”.
Tôi bị Tần Niệm đè xuống, những hạt cát nhỏ len lỏi vào tóc và cả trong lỗ tai,