Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342107

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2107 lượt.

tay anh ta sưng tấy lên rồi này, máu bị hút ra chảy ngược lên mà cũng không thèm quan tâm”.
Tôi chán nản, không cựa quậy gì nữa. Ấy vậy mà Mục Thần Chi còn chưa bằng lòng, lại vòng tay qua đầu tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào chai nước truyền đang nhỏ từng giọt tí tách, nhất quyết không chịu dựa vào người anh ta.
“Cô dựa vào vai người ta một tí thì chết à?” Cô y tá có vẻ không thể chứng kiến thêm cảnh tượng trước mắt được nữa nên tiếp tục lên tiếng.
Chết không chết được nhưng liệu tôi có thể cư xử với Mục Thần Chi tốt đẹp như chưa từng có chuyện gì xảy ra được không?
Tôi dựa vào vai Mục Thần Chi một cách miễn cưỡng, nước mắt đua nhau tuôn trào. Anh ta không an ủi tôi, chỉ có bàn tay là vòng ra trước nhéo tai tôi như thường lệ. Anh ta làm thế, nước mắt tôi càng rơi nhanh hơn, tôi lấy tay bụm miệng nhưng hai vai cứ run lên bần bật.
Lúc truyền nước xong đã là tảng sáng. Vào đến khách sạn, tôi co người trên ghế sô pha để ngủ. Mục Thần Chi không phản đối, đứng dựa vào cửa sổ gọi đồ ăn, giọng nói rất nhẹ, có lẽ là sợ sẽ làm tôi thức giấc.
Bữa ăn rất thịnh soạn, năm món mặn, hai món canh. Mục Thần Chi gắp thật nhiều thức ăn vào bát cơm rồi đẩy về phía tôi, nói cụt ngủn: “Ăn”.
Nói như quát người ta thế, tôi không có hứng ăn.
Tôi quay lưng lại nhưng mãi không thấy động tĩnh gì, vừa quay đầu thì chiếc bát trước mắt bỗng phóng to. Anh ta vẫn bưng nó nãy giờ. Tính khí Mục Thần Chi thế nào, tôi biết chứ. Tôi đấu không lại, cũng chẳng dám làm mình làm mẩy quá, đành ngồi thẳng dậy, gắp từng gắp cơm bỏ vào miệng. Mục Thần Chi ngồi ghế đối diện, cắm cúi ăn.
Bình thường Mục Thần Chi ăn không ít, vậy mà hôm nay mới được nửa bát cơm đã dừng lại, chau mày hệt như lúc uống thuốc vậy, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, tưởng chừng chỉ cần chọc nhẹ một phát là sẽ thủng một lỗ lớn.
Thế này là thế nào? Không phải muốn nói chuyện sao? Còn làm mặt giận làm gì chứ? Ngay cả mở miệng ra nói mà anh cũng không thèm, đã buồn bã như thế mà cũng không nhắc đến chuyện chia tay. Rốt cuộc là anh muốn thế nào?
Tôi cắn môi rồi nằm phịch xuống sô pha, hằn học trở người.
“Đi lên giường ngủ.”
Không đi.
Mục Thần Chi buông đũa bát, kéo vai áo tôi rồi lột tất cả ra quăng lên giường, sau đó đóng cửa đi ra ngoài.
Ngoài cửa không một tiếng động, tôi thở dài một tiếng, đi rồi cũng tốt, anh không muốn gặp tôi, tôi cũng chẳng muốn nhìn thấy anh!
Quần áo không còn, tôi mơ màng thiếp đi, bỗng cảm giác chiếc giường như bị lật ngược. Tiếp đó, bàn tay Mục Thần Chi thoang thoảng mùi sữa tắm vòng qua tôi. Tôi không dám động đậy, cơ thể như đông cứng. Bàn tay Mục Thần Chi tiếp tục tham lam di chuyển khắp cơ thể tôi nhưng khiêu khích mãi vẫn không thấy tôi có động tĩnh gì, anh ta liền ra sức lật tôi lên rồi nhéo cằm, ép tôi phải nhìn thẳng vào anh ta. Bị anh ta nhéo đến phát đau mà tôi vẫn không chịu lên tiếng. Mục Thần Chi có làm mưa làm gió gì thì người tôi vẫn cứng đơ. Chỉ có đôi mắt đỏ mọng là cứ nhìn anh ta chằm chằm. Tâm trạng và sự kiên nhẫn của anh ta hôm nay cực kỳ xấu, cuối cùng anh ta tức giận, điên cuồng dang hai chân tôi ra.
“Em chỉ biết mỗi trò này thôi đúng không?” Đau chết mất, tôi không phải là diễn viên múa.
“Anh an ủi em, em có muốn không?” Anh ta nhăn mặt theo từng động tác, mồ hôi rơi nhỏ từng giọt xuống má tôi.
Thấy tôi vẫn không có phản ứng gì mà vẫn trừng mắt nhìn, anh bèn chau mày, thì thầm: “Nhắm mắt lại!”.
“Không!”
Cuối cùng Mục Thần Chi cũng thấy chán, ôm đầu tôi áp sát vào ngực anh, không dám nhìn ánh mắt và sắc mặt của tôi.
Cơ thể anh ướt đẫm mồ hôi như dầm mưa. Còn tôi thì chẳng khác gì một con bò bị người ta xỏ mũi rồi cưỡi lên, vậy mà vẫn cứ lao đầu về phía trước, mệt bở hơi tai nhưng vẫn không chạm được đến một sợi lông của kẻ cưỡi trên lưng mình.
Mục Thần Chi làm chuyện đó xong rồi thì mệt mỏi nằm bên cạnh tôi, không nói gì, chỉ ôm tôi thật chặt, đôi môi nóng bỏng hôn lên trán tôi từng chút từng chút một. “Em yêu. Hôm nay anh thật tồi tệ, anh không nên đánh em. Em đừng giận nữa, chúng ta làm lành nhé! Được không?”
Trước đây dù có tức giận đến mấy, anh cũng không dám bạt tai tôi như thế! Tôi nhắm mắt, nước mắt lại tuôn ra từ khóe mi. “Mục Thần Chi, anh nghĩ chúng ta có thể tiếp tục ở bên nhau được không?”
“Hai chúng ta là hai chúng ta, sao lại không thể ở bên nhau được chứ?”
Anh là con trai của Tần Vãn Chiếu, tôi là con gái của Phó Khải Hoa, anh chơi đùa tôi, tôi cũng không yêu anh. Hai chúng ta là như thế, sao có thể sống bình yên bên nhau? Một kẻ thay đổi khôn lường như anh, tôi thấy sợ. Anh có yêu tôi hay không, tôi cũng không có sức đi tìm hiểu. Tình yêu dù có đẹp hơn thế, cuối cùng cũng chỉ là bong bóng xà phòng. Huống hồ yêu anh, tôi cũng chẳng có đủ hơi sức.
Tôi cười nói: “Ở với một kẻ xa lạ thì em có thể chấp nhận nhưng còn với anh thì thôi đi”.
Hơi thở của Mục Thần Chi mỗi lúc một nặng nề, gương mặt anh như bị dao cứa, không thể miêu tả được đó là sắc thái cảm xúc gì. Ánh mắt rực lửa như có thể khoan thủng từng lỗ to trên người tôi, tôi bất giác nhắ


Insane